Duy ái Thanh Phong – chương 69

Mộng

Không biết qua bao lâu hai người cứ lẳng lặng ôm nhau như vậy, mãi đến lúc Hạ Thần Hi cứ thế dựa vào lòng Hạ Thanh Phong mà ngủ. Hạ Thanh Phong thấy Hạ Thần Hi vừa ngủ lại vừa nhợt nhạt cười, không khỏi cong khóe môi, tuy rằng không muốn để Hạ Thần Hi lại một mình, nhưng hắn còn chút việc phải làm, chậm rãi xuống giường, trước khi thân thể cảm giác đau hơn cẩn thận đặt Hạ Thần Hi xuống, xoay người ra khỏi phòng.

Bên ngoài, Lạc Khanh Chi một mình một người ngồi ở bàn trà, Hạ Thanh Phong chịu đựng đau nhức đi đến đó, lấy tay chống mặt bàn, thật lâu sau, mới thấp giọng hỏi nói.

“Tiêu Nhiễm và Trần An đâu …”

“Xuống núi mua thuốc và thức ăn rồi, ngươi không ở cùng bảo bối tâm can của ngươi sao ? Ta còn nghĩ ba năm không gặp, thì có rất nhiều lời muốn nói …”

Hạ Thanh Phong cười khẽ nói.

“Đối với ta và y mà nói, ba năm chẳng qua chỉ là giấc mộng. Mắt của y …”

Lạc Khanh Chi buông chén trà, lắc đầu, nhẹ giọng nói.

“Ta chỉ có thể nói, những gì làm được ta đều làm cả rồi, về phần y có thể thấy hay không thì phải xem vận khí của y, ngoài ra y có thể nhìn thấy trước khi ngươi chết hay không thì phải xem vận khí của hai ngươi nữa …”

“Ta lại hi vọng y không thấy nữa thật tốt, nếu thấy ta như bây giờ, lại không biết sẽ đau khổ thành thế nào …” Dừng một chút, lại nói thêm “Nhưng nghĩ đến y mỗi ngày mở mắt ra, trước mắt vẫn chỉ là bóng đêm vô tận, cho dù ta ở bên y, cũng không thể an ủi y, ta rất sợ, y có phải luôn tự giấu nỗi đau trong lòng, muốn y có thể lại dùng ánh mắt đó nhìn ta, giống như trước kia nói với ta ba chữ …”

Lạc Khanh Chi nghe Hạ Thanh Phong nói, bất đắc dĩ thở dài.

“Thật không biết các ngươi kiếp trước đối nghịch với ông trời ra sao, cho nên kiếp này mới xui xẻo như vậy, thê thảm như vậy, giày vò như vậy …”

Hạ Thanh Phong nở nụ cười.

“Nếu thật có kiếp trước, vậy thì ta mong có kiếp sau để yêu y thêm lần nữa …”

Lạc Khanh Chi trở mặt khinh thường, hoàn toàn không thể hiểu được Hạ Thanh Phong đối với Hạ Thần Hi một lòng một dạ như thế, nhưng chuyện tình cảm, ai có thể nói rõ ràng được chứ …

“Lát nữa ta và Tiêu Nhiễm sẽ đi trước, những gì có thể giúp ta đều giúp cả rồi, ba tháng này ngươi cứ chăm sóc y cho tốt đi, cách chữa mắt ta đã nói với Trần An rồi, ngươi cũng không nên lo lắng nhiều quá, cũng không nên quá sức, ngươi bây giờ cả đi bộ thôi cũng đau đớn như vậy, càng đừng nghĩ đến những điều không thể nữa …”

Bỗng nhiên, Hạ Thanh Phong nói.

“Để Trần An cùng đi luôn đi”

Lạc Khanh Chi giật mình, kinh ngạc hỏi.

“Để Trần An đi ? Hắn đến để hầu hạ các ngươi, mắt Hạ Thần Hi không cần chữa nữa?”

Hai người này, ai cũng có bệnh, không nói đến thân thể, chỉ nói đến sinh hoạt hằng ngày tự mình gánh vác thôi cũng đã có vấn đề. Một người chỉ cần bước đi thôi cũng đau đến nửa chết nửa sống mà đi đun nước nấu cơm, bưng trà rót nước ? Hay là để một người mù làm mấy việc này ? Thật là chuyện không thể tưởng tượng được ….

Hạ Thanh Phong lạnh lùng nhìn Lạc Khanh Chi, hừ nhẹ nói.

“Thế đã sao, ta cũng không phải loại người cần áo đưa tới tận tay, cơm dâng tận miệng, sinh hoạt bình thường không vấn đề gì, thân thể đau đớn từ từ rồi cũng quen, mắt Hi nhi chữa làm sao ta cũng biết sơ sơ rồi, y thuật tuy không giỏi như ngươi, nhưng so với đại phu bình thường còn tốt hơn nhiều, nếu muốn mua gì, ta còn một đám ám vệ. Thế nào, vừa lòng chưa ?”

Lạc Khanh Chi nghe Hạ Thanh Phong nói thấy cũng hợp tình hợp lý, tính khí trẻ con lại trỗi dậy, hỏi ngược lại.

“Được, sinh hoạt hàng ngày ngươi có thể làm, đau này ngươi có thể chịu, nhưng mắt Hạ Thần Hi cần dùng nội lực ép độc tố ra ngoài, phải ép ra hết, không biết phải cần bao lâu, có khi ngươi chết rồi còn chưa ép ra hết, chẳng lẽ ngươi muốn tự mình chữa cho y ? Ta đã từng nói với ngươi, thân thể của ngươi bây giờ chỉ đụng nhẹ cũng sẽ đau, lại càng không nói đến vận nội công, vừa rồi ngươi dùng khinh công đã thấy rồi chứ, không thể coi việc này với đi bộ kia như nhau được”

Nhưng dù Lạc Khanh Chi có nói thế nào, Hạ Thanh Phong vẫn là Hạ Thanh Phong, dù không còn là đế vương, nhưng linh hồn hắn vẫn có thể áp đảo vạn vật, cao ngạo và khí phách in sâu tận xương tủy, còn cả tự tin khiến người khác phải run rẩy.

“Lúc ấy, ngươi nói ta không thể đi lên đỉnh núi này, nhưng ta vẫn đi lên đây rồi. Hiện giờ, ngươi nói ta không thể chịu đựng nỗi đau khi vận nội công, ta không tin”

“Ngươi …” Lạc Khanh Chi bị hắn làm cho tức nói không nên lời, nhưng cũng bị tự tin của Hạ Thanh Phong làm cho khiếp sợ.

Hạ Thanh Phong xoay người không muốn dây dưa nữa, dùng giọng điệu không muốn bàn bạc nữa mà nói.

“Chuyện của Hi nhi ta sẽ không giao cho người khác, tất cả chuyện của y sẽ do ta gánh vác. Không cần nói nữa, lát nữa chờ bọn họ trở về, các ngươi cứ đi đi, nếu như đến thì ba tháng sau hãy đến”

Nhìn Hạ Thanh Phong xoay người đi vào trong, Lạc Khanh Chi cắn răng, thấp giọng mắng.

“Tên điên cố chấp ! Đợi đau quá mà chết luôn đi ! Đến lúc đó có một trăm viên Tục Mệnh Đan cũng không thể nào cứu được ngươi !”

“Lạc Khanh Chi, cám ơn”

Một câu nhẹ nhàng, Lạc Khanh Chi nghe thấy, không thể tin được trợn mắt, ngơ ngác sững sờ đứng đó, đến lúc cửa đóng lại, Lạc Khanh Chi mới lấy lại tinh thần, đôi mắt màu hổ phách hơi ngấn lệ.

“Ngươi đúng là điên rồi …”

Hạ Thanh Phong vừa bước vào phòng, thấy Hạ Thần Hi trên giường nhắm mắt, nét mặt lo lắng, nước mắt chảy dài, miệng còn kêu tên hắn. Hạ Thanh Phong cố quên đi đau đớn, lập tức đến bên giường ngồi xuống, sau đó nâng Hạ Thần Hi dậy, ôm vào lòng ….

Gặp ác mộng sao …

Bỗng nhiên, một đôi tay nhẹ ôm lấy thân hắn, bên tai nghe tiếng khóc, Hạ Thần Hi nhẹ giọng hỏi.

“Phong …ngươi đi đâu vậy, ta lại mơ thấy ngày ngươi quay lưng bỏ đi, cứ tưởng ngươi lại bỏ ta mà đi rồi …”

Hạ Thanh Phong trong lòng tự trách, vỗ về tóc Hạ Thần Hi, nghiêng đầu dịu dàng hôn lên những giọt nước của Hạ Thần Hi, đau lòng nói.

“Hi nhi, ta đã nói vĩnh viễn sẽ không rời xa ngươi nữa … vừa rồi chỉ là đi ra ngoài hỏi Lạc Khanh Chi về mắt của ngươi, ta sẽ không đi đâu hết, luôn ở đây bên ngươi …”

Hạ Thần Hi khóe miệng hiện lên một đường cong, mang theo nét đau buồn.

“Phong, không cần lo cho mắt của ta, sau này không nhìn thấy cũng không sao, chỉ cần có ngươi ở đây, ta không sợ gì hết, cũng không để ý gì hết …”

Nhưng giọng điệu của Hạ Thanh Phong rất kiên định, dịu dàng nói.

“Hi nhi, ngươi nhất định có thể nhìn lại được, ta sẽ chữa khỏi cho ngươi, mặc kệ là dùng cách gì cũng sẽ chữa khỏi …”

Sau nửa canh giờ, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa, hai người đang ở nói chuyện bên trong đồng thời nhìn ra, chỉ nghe tiếng Trần An ở ngoài vang lên.

“Chủ tử … nô tài, có mấy câu cần nói với người, nói xong sẽ đi” Lúc này, hắn chỉ có thể xưng hô với Hạ Thanh Phong là chủ tử, Hạ Thanh Phong đã không còn thân phận hoàng tộc, nhưng vẫn là chủ tử mà hắn đi theo đã nhiều năm.

Không trả lời, Trần An biết, Hạ Thanh Phong đồng ý, ánh mắt chùn xuống, sắp xếp lại những suy nghĩ trong đầu rồi mới nói.

“Người là người mà nô tài kính trọng cả đời này, có thể hầu hạ người là vinh hạnh của Trần An. Trần An không có gì để nói, chỉ có một câu, người đối với Trần An có ơn cứu mạng, Trần An suốt đời không quên. Người chú ý giữ gìn sức khỏe, Trần An cáo lui …”

Hắn không phải là nô tài, nhưng vĩnh viễn có một chủ tử. Chủ tớ mười mấy năm, dù Hạ Thanh Phong chưa bao giờ đối xử tử tế với hắn, đi theo Hạ Thanh Phong đã lâu, hắn cũng có thể lạnh lùng giết người, nhưng cuối cùng vẫn là người có máu có thịt, sao lại không đau lòng, lần từ biệt này, kiếp này sẽ không còn được gặp lại, cho dù có gặp cũng chỉ là một phần mộ, một bia mộ lạnh băng …

Nhưng cuối cũng an tâm, mười mấy năm qua Hạ Thanh Phong giống như một người chết không tim không phổi ngồi trên ngôi vị hoàng đế, lạnh lùng dùng vô số mặt nạ che dấu bản thân, hiện giờ cũng tìm được chốn trở về, cho dù chết cũng là hạnh phúc …

“Phong, cứ để Trần công công đi như vậy sao ? Hắn hầu hạ ngươi nhiều như vậy năm, ngươi không nói gì hết sao …”

Hạ Thần Hi khổ sở ngẩng đầu nhìn Hạ Thanh Phong, Hạ Thanh Phong lại cười vuốt mũi y, nói.

“Nếu duyên đã hết, nói nhiều có tác dụng gì, trong lòng tự hiểu là được rồi …”

“Lạc tiên sinh và Nhiễm cũng đi rồi sao ? Ta còn chưa nói cảm ơn với bọn họ nữa … hơn nữa Nhiễm …”

Tiêu Nhiễm là bạn thân hơn mười năm của y, tuy rằng Tiêu Nhiễm từng dùng tình cảm có chút khác đối với y, nhưng tình bạn của bọn họ là thật, cho tới nay, Tiêu Nhiễm vì y mà làm rất nhiều chuyện, y lại vì trong tim chỉ nghĩ tới Phong mà không để ý, lúc này từ biệt đến bao giờ mới có thể gặp lại, mà có còn sống để gặp lại không ….

Hạ Thanh Phong kéo Hạ Thần Hi vào lòng, nhẹ nhàng thở dài.

“Hi nhi … đừng tự trách nữa, hắn đã tìm được hạnh phúc cho bản thân rồi, ngươi phải thay hắn cảm thấy vui mới phải …”

Hạ Thần Hi nhớ tới lúc Tiêu Nhiễm và Lạc Khanh Chi mỗi lần nói chuyện với nhau, giọng nói đều là yêu thương và ngọt ngào, không nhịn được mà cười.

“Đúng vậy …  Nhiễm cuối cùng cũng tìm được người hắn yêu …”

“Được rồi, Hi nhi, ngươi muốn ăn gì ? Ta làm cho ngươi ăn”

“Phong, ngươi biết nấu cơm ?”

“Không biết, nhưng mà, dựa vào kinh nghiệm ăn sơn hào hải vị hơn ba mươi năm qua của ta mà nói, chuyện nhỏ như nấu cơm này không làm khó được ta …”

“Thật sao ?”

“Ha ha … thử rồi sẽ biết …”

Trên đường xuống núi, Lạc Khanh Chi ngẩng đầu nhìn Tiêu Nhiễm phía sau, mặt nhăn mày nhíu, lại không nói gì, đến lúc Tiêu Nhiễm thấy không được nữa, hơi trêu tức nói.

“Ngươi nãy giờ nhìn ta không dưới mười lăm lần, muốn nói gì thì nói đi, đừng để nghẹn đến phát bệnh”

Lạc Khanh Chi nghe xong, lập tức dùng tay nhéo Tiêu Nhiễm một cái, sau đó mặt nhăn hừ mũi nói.

“Ta lấy làm lạ, ngươi trước kia yêu Hạ Thần Hi đến chết đi sống lại, bây giờ cứ vậy mà đi, ngay cả câu từ biệt cũng không nói, nói không chừng lần sau đến, y và Hạ Thanh Phong đã cùng nhau thăng thiên rồi, à không đúng là xuống địa ngục. Ngươi sao đột nhiên trở nên lạnh lùng như vậy, ngay cả buồn cũng không buồn một chút …”

“Ngươi hi vọng ta đau buồn sao, hay là quay lại ôm lấy y nói, đừng chết cùng Hạ Thanh Phong, đi theo ta là được rồi ?”

“Đương nhiên không phải !” Lạc Khanh Chi xoay người tựa vào lưng ghế hung hăng trừng mắt nhìn Tiêu Nhiễm, uy hiếp nói “Trong lòng ngươi nếu còn dám nghĩ tới y, ta sẽ không cần ngươi nữa !”

Tiêu Nhiễm nhíu mi cười, hỏi ngược lại.

“Vừa nãy là tên đần nào nói ta không lời từ biệt, không cảm thấy buồn, đã trở nên lạnh lùng ?”

Lạc Khanh Chi nghe xong, lập tức mở miệng lèm bèm nửa ngày, cuối cùng mới cúi đầu nói.

“Người ta không phải đang lo lắng sao, trước kia ngươi yêu y đến thế, bây giờ đột nhiên biến thành thế này, nếu ngày nào đó chúng ta giận dỗi, nói không chừng ngươi cũng như vậy …”

Tiêu Nhiễm bất đắc dĩ cười, đối với ý nghĩ của Lạc Khanh Chi thật sự là không biết phải nói thế nào.

“Đần hết sức đần ….” Tiêu Nhiễm chùn mắt xuống nhìn Lạc Khanh Chi vẻ mặt bất mãn lại không dám giận dỗi, tiện đà cười nói “Thần Hi đã là quá khứ, hiện tại y ở trong lòng ta chỉ đơn thuần là một người bạn tốt, ta không lời từ biệt là vì nói nhiều thế nào cũng phải đi, con người y là vậy, chỉ sợ lại đau lòng, cần gì phải tăng thêm phiền não cho y. Có lẽ ta sẽ không còn được gặp lại y, nhưng đó là lựa chọn của y, nhất định là thấy hạnh phúc mới có thể lựa chọn như vậy, ta cần gì phải vì hạnh phúc của bạn bè mà đau lòng, ta tin cho dù ngày mai sinh mệnh y có kết thúc, y cũng sẽ vui vẻ, Hạ Thanh Phong là người mà y cả đời theo đuổi, hiện giờ, Hạ Thanh Phong yêu y như thế, y nhất định không còn gì tiếc nuối … hơn nữa, ta vĩnh viễn sẽ không giận ngươi, chỉ có ngươi tính tình trẻ con không phải sao ? Ta so với ngươi còn chín chắn hơn nhiều …”

Vốn đang bị Tiêu Nhiễn làm cho cảm động nước mắt nước mũi tèm lem, Lạc Khanh Chi nghe được hai câu cuối cùng, trực tiếp đứng lên siết chặt vai Tiêu Nhiễm.

“Tiêu Nhiễm ! Ta lớn hơn ngươi ! Lớn hơn mười lăm tuổi ! Mười lăm tuổi đó !”

“Ta thấy ngươi có thể nhớ nhầm rồi … rõ ràng còn chưa đến mười lăm tuổi …”

“Tiêu Nhiễm vô lại ! Tối hôm nay không được chạm vào ta !”

“Không biết là ai mỗi tối luôn mang cái vẻ mặt bất mãn để ta ôm hắn nữa”

“Ngươi ! Hu hu … ta không sống … A !”

Chữ cuối cùng bị Tiêu Nhiễm nuốt vào miệng, Lạc Khanh Chi híp mắt, trong lòng mừng thầm.

Quả nhiên, chiêu này lần nào cũng xài được …

“Meo … meo … meo …”

Hai tên háo sắc các người ! Đừng mỗi lần đúng lúc đại gia ta đang ngủ ngon giấc lại phá ta !!!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s