Duy ái Thanh Phong – chương 70

Hạnh phúc

Ban đêm, nhà gỗ trên đỉnh núi, mùi thức ăn từng đợt bay ra, Hạ Thần Hi ngồi trước bàn, tuy rằng không thấy gì, nhưng ngửi thấy mùi thơm như vậy, cũng không khỏi ngạc nhiên.

“Phong, thật sự đây là lần đầu tiên ngươi nấu ăn ? Sao so với ngự thiện phòng làm còn thơm hơn vậy …”

Hạ Thanh Phong dựa vào ghế, trán đầy mồ hôi, nhíu chặt mi, làm bữa cơm này, toàn thân hắn đau đến mức không còn chút sức lực nào, hiện tại vừa mệt vừa đau, nhưng nghe thấy Hạ Thần Hi ca ngợi, môi vẫn phải cố cười dù đang rất đau, để Hạ Thần Hi không nghi ngờ, Hạ Thanh Phong hít sâu một hơi, dùng sức bình tĩnh nói.

“Đương nhiên rồi, nấu cho Hi nhi ăn sao có thể không ngon được …” Dừng một chút, Hạ Thanh Phong mỏi mệt nhắm mắt lại, nhẹ giọng nói “Hi nhi, nhanh ăn đi, lát nữa sẽ nguội mất …”

“Ừ ..” Hạ Thần Hi cười vươn tay, cẩn thận chạm vào bàn, sau đó chạm đến đũa và bát cơm trước mặt, cẩn thận bưng lên, nhưng ngay khi y chuẩn bị chạm đến dĩa rau, vươn một nửa tay ra không trung, nắm chặt đôi đũa, ngay sau đó, Hạ Thần Hi lại tiếp tục động tác, xem xét khoảng cách, mới đặt đũa xuống gắp, nhưng cái gì cũng không gắp được, cắn cắn môi, tay lại vươn ra một tí, nhẹ nhàng gắp một chút, cảm giác có một chút nặng, Hạ Thần Hi nhăn mặt cuối cùng cũng gắp được một ít, đưa thức ăn trên đôi đũa vào miệng, chưa đến một giây, gương mặt Hạ Thần Hi đỏ lên, lập tức đem thứ vừa ăn vào phun sang một bên, là ớt đỏ, tuy rằng sống cùng Hạ Thanh Phong ít nhiều cũng có thể ăn cay, nhưng ớt đỏ cay như vậy, y tuyệt đối ăn không được.

Hạ Thần Hi ho khan, bối rối vươn tay muốn rót ly trà trên bàn, tay không biết đụng phải cái gì, chỉ nghe ‘loảng xoảng’ tiếng đồ vật rớt vang lên, Hạ Thần Hi chịu không nổi ho càng mạnh hơn, để bát cơm lên bàn, bụm miệng lại ho từng đợt càng mạnh hơn.

Tiếng đồ vật rơi làm Hạ Thanh Phong bừng tỉnh, Hạ Thanh Phong trợn mắt thấy trước mặt Hạ Thần Hi và trên mặt đất là một đống lộn xộn, một cái dĩa rớt xuống đất, cả mảnh vỡ của hai ly trà, mà Hạ Thần Hi mặt đỏ bừng không ngừng ho khan, nhìn dĩa ớt đỏ trên mặt đất, Hạ Thanh Phong giật mình, lập tức nâng Hạ Thần Hi dậy, rót nước cho Hạ Thần Hi uống xong, để Hạ Thần Hi dựa vào vai mình, đau lòng nhìn Hạ Thần Hi, trong lòng tự trách và hối hận, vì sao hắn lại có thể ngủ, rõ ràng biết y nhìn không thấy gì, ngày càng yếu ớt, còn để y một mình ăn cơm, vì sao biết y không ăn cay, còn nấu thức ăn cay làm chi, vì sao không lúc nào chăm sóc y tốt vậy …

“Xin lỗi, Hi nhi … xin lỗi, đều do ta không tốt, không nghĩ đến mắt của ngươi … xin lỗi … còn khó chịu không, muốn uống nước nữa không ?”

“Khụ khu … không sao … Phong,  xin lỗi … đều do ta vô dụng, cái gì cũng làm không tốt …” Hạ Thần Hi cắn môi, không cho bản thân lộ ra tiếng nghẹn ngào, chỉ là nước mắt vẫn ngấn ngay khóe mi.

Tới tận bây giờ đều là như vậy, bản thân dù làm gì, cũng sẽ gây phiền phức cho người khác, bao giờ cũng là Phong chăm sóc cho mình, không giúp được gì, còn không ngừng làm hại hắn, thậm chí, làm hại hắn vì mình mà bị thương, lại còn muốn được hắn yêu thật nhiều …vì sao, vì sao mình lại vô dụng như vậy, nếu có thể dù chỉ một chút thôi, muốn làm gì đó cho hắn, ít nhất, không trở thành gánh nặng của hắn, nhưng đến bây giờ ăn cơm là điều đơn giản nhất cũng không làm được, còn có thể làm gì chứ …

Nghe Hạ Thần Hi nói, Hạ Thanh Phong biết người này lại suy nghĩ không đâu, không khỏi có chút tức giận nói.

“Hi nhi ! không được nói những lời như vậy !” Hạ Thanh Phong siết chặt vai Hạ Thần Hi, cúi đầu nhìn thấy ánh mắt trống rỗng kia đã ngấn đầy nước mắt, trong lòng đau xót, giọng trở lại bình thường, dịu dàng vỗ về Hạ Thần Hi, nói “Thật xin lỗi, Hi nhi, ta chỉ là … chỉ là cảm thấy giận bản thân, rõ ràng đã nói sẽ cho ngươi hạnh phúc, nhưng ngay cả chăm sóc cũng không thể chăm sóc tốt cho ngươi, biết ngươi nhìn không thấy, còn để ngươi một mình, ngươi không làm sai gì hết, không cần tự trách đã gây thêm phiền phức cho ta, ta không phải người lạ, là người dùng cả sinh mệnh này để yêu ngươi, muốn cho ngươi tất cả những gì tốt nhất trên thế gian này, vì ngươi ta có thể làm bất cứ việc gì, đem tất cả yêu thương này đều cho ngươi, cho dù có phải chết vì ngươi, ta cũng thấy xứng đáng, ngươi yêu ta cũng như ta yêu ngươi, ngươi sẽ muốn vì ta mà dọn một cái dĩa vỡ, thay y phục cho ta, buộc tóc cho ta, vì ta mà làm hết mọi chuyện là một điều phiền phức sao ? Cho nên, Hi nhi, không cần phải áy náy, bởi vì ta yêu ngươi, cho nên những thứ này đều xứng đáng, ngươi không cần làm gì hết, chỉ cần ở cạnh ta là được rồi, hiểu không ? Hi nhi …”

Nước mắt từ đôi mắt vô thần kia mạnh mẽ trào ra, Hạ Thần Hi dựa vào lòng Hạ Thanh Phong khóc lớn tiếng, tất cả đau khổ một mình đối mặt với bóng tối đều khóc ra hết, từ lúc y bắt đầu một mình sống trong bóng tối đến  nay, đây là lần đầu tiên y khóc.

Kì thật, y rất sợ, mở mắt ra xung quanh đều chỉ là một màu đen, không chút ánh sáng, cho dù bên cạnh có người cũng vẫn cảm thấy không chân thật, không dám nói cho người khác biết, không muốn người khác thấy bộ dạng yếu đuối của mình, sợ bị chán ghét vì y vô dụng như vậy, nhưng giờ phút này, y đã tìm được cái ôm ấp mình có thể dựa vào, kiên định như vậy, an tâm như thế, không còn một mình nữa, không cần phải sợ nữa, yên tâm giao bản thân cho người này, thiên đường địa ngục đều đi theo hắn, đơn giản là bọn họ dùng sinh mệnh để yêu ….

Đây là lần đầu tiên Hạ Thanh Phong thấy Hạ Thần Hi khóc như vậy, trước kia, dù có đau bao nhiêu, cũng rất ít khi thấy Hạ Thần Hi khóc lớn tiếng như vậy, dường như muốn đem hết bi thương đọng trong lòng phát tiết hết ra ngoài, rốt cuộc là phải có bao nhiêu đau khổ mới có thể làm cho người này khóc thành như thế, Hạ Thanh Phong đau lòng ôm sát Hạ Thần Hi, dù thân thể đã đau đến run rẩy, cũng vẫn muốn an ủi người này …

Khi ánh trăng đã lên tới đỉnh cao, ánh sáng màu bạc phủ kín cả đỉnh núi, tiếng khóc Hạ Thần Hi cũng đã biến thành nghẹn ngào, cuối cùng Hạ Thần Hi ngồi thẳng dậy, hít hít dụi dụi cái mũi, lau nước mắt, dùng giọng điệu đáng yêu sau khi khóc nhỏ giọng nói.

“Ta …. ta khóc xong rồi …”

Thật là mất mặt, đã lớn vậy rồi, còn ở trước mặt Phong khóc lớn cứ như một đứa con nít, nhất định là sẽ bị Phong cười cho, nghĩ vậy mặt Hạ Thần Hi lại đỏ lên.

Bỗng nhiên, một bàn tay ôm lấy mặt y, chỉ cảm thấy trước mặt đột nhiên xuất hiện hơi thở quen thuộc, thơm ngát. Nghe một tiếng cười khẽ, bên tai vang lên một tiếng chọc tức.

“Mặt Hi nhi giống như một giỏ trái cây …”

“Trái cây ?” Hạ Thần Hi sờ sờ mặt mình, không biết sao lại giống trái cây.

Hạ Thanh Phong buồn cười nhìn Hạ Thần Hi, mới vừa khóc lâu như vậy, cả khuôn mặt đã biến thành màu đỏ, thật là một vẻ đẹp làm người ta nhìn vào chẳng thấy đói nữa.

Hạ Thanh Phong vươn ngón trỏ, chọt chọt cái mũi đỏ tươi của Hạ Thần Hi, nhẹ giọng cười nói.

“Mũi và miệng thì giống anh đào”

Lại chọt chọt hai má.

“Mặt giống quả táo”

“Ánh mắt giống hai quả hạch đào”

Hạ Thanh Phong nói xong, ha ha cười lớn, còn thuận tiện thêm một câu như đổ đầu vào lửa.

“Thật sự là càng nhìn càng giống ! Có vẻ ăn rất ngon đó ! Hi nhi, lại đây, để ta cắn một miếng …”

Hạ Thần Hi khụt khịt, lèm bèm ấm ức nói.

“Phong …  ta thật sự khó coi như vậy sao ?”

Hạ Thanh Phong sửng sốt, lập tức vừa cười vừa nhéo nhéo mũi Hạ Thần Hi, cưng chiều nói.

“Tiểu ngốc của ta, trong mắt ta, trên đời này không có gì có thể so với ngươi đẹp hơn được …”

Nhưng không nghĩ rằng, Hạ Thần Hi trưng vẻ mặt như thật ra nói.

“Ta cảm thấy, Phong mới là đẹp nhất !”

Hạ Thanh Phong nghe vậy, lẳng lặng ngắt môi y một cái, hắn bây giờ đã kém hơn trước rất nhiều, vẻ mặt tiều tụy này làm mất đi hào quang ngày xưa, sao vẫn còn đẹp nhất được, ngay cả ưa nhìn cũng không được nữa là …

Không muốn nghĩ lung tung nữa, Hạ Thanh Phong sờ sờ đầu Hạ Thần Hi, nhẹ nhàng nói.

“Được rồi, khóc lâu như vậy chắc đói bụng rồi, nhân lúc thức ăn còn nguội, ăn một chút đi, ngày mai lại làm cái khác thật ngon cho ngươi …”

Hạ Thần Hi nghe vậy lập tức cười roi rói, làm cho Hạ Thanh Phong không khỏi dao động, vì quá yêu y nên mới cảm thấy đẹp như vậy sao ? Bằng không, làm sao cảm nhận được, thế gian này ngoại trừ y, thật sự không còn ai có thể lọt vào mắt mình được nữa …

Ăn cơm xong, Hạ Thanh Phong đưa Hạ Thần Hi ra bàn trà bên ngoài, còn mình vào nhà thu dọn bát dĩa, nếu người trong Thất quốc biết Hạ Thanh Phong thế mà xuống bếp rửa chén, chỉ sợ sẽ khiến người ta rớt hàm, nhưng hắn lại thấy hài lòng, cái đạo lý quân tử tránh xa nhà bếp gì đấy hắn không quan tâm, vì hắn cũng không nghĩ mình là quân tử, trên đời này có quân tử giết người không chớp mắt sao ? Bây giờ, có thể vì Hạ Thần Hi làm được những gì mới là quan trọng.

Hạ Thanh Phong chịu đựng toàn thân đau đớn, chậm rãi thu dọn bát dĩa trên bàn, bỗng nhiên, ngoài cửa vang lên giai điệu du dương, tất cả dịu dàng, xúc động dường như người gảy đàn đang kể câu chuyện tình yêu động lòng người của mình, Hạ Thanh Phong hé môi cười, cúi đầu tiếp tục dọn dẹp, thân thể dường như thoải mái hơn rất nhiều.

Chờ Hạ Thanh Phong dọn xong, tiếng đàn đã thay đổi ba lượt, Hạ Thanh Phong đi ra, Hạ Thần Hi đang ngồi đó, cầm chiếc khăn lau thân đàn, khóe môi lộ ra nụ cười nhợt nhạt. Mà chỗ ngồi thuộc về hắn, một ly trà nóng đã được đặt ở đó.

Hạ Thanh Phong thấy lòng ấm áp, chỉ vì một hành động nho nhỏ này thôi, vì nụ cười của người kia, vì một chén trà nóng ấy, những khúc nhạc đó, trở nên thật đáng giá.

Hạ Thanh Phong ngồi đối diện Hạ Thần Hi, cố gắng để thân thể giảm bớt đau đớn, tựa vào ghế bắt đầu lắc lư, ánh trăng dịu dàng chiếu rọi trên người, một trận gió thoáng qua, Hạ Thanh Phong nhìn bên ngoài vì có ánh trăng mà biển hoa như đổi sắc thành màu bạc, đột nhiên cảm thấy bản thân chưa từng dễ chịu đến vậy, không kìm được nhắm mắt lại, cả người thả lỏng trên ghế, lúc này, Hạ Thần Hi giọng điệu nhẹ nhàng như nhạc khúc vang lên.

“Sau khi tỉnh lại, ta nghe Trần công công nói, đây là nhà gỗ, biển hoa mà Phong xây cho ta, cảm thấy bản thân mình thật may mắn, giấc mộng này là Phong thay ta thực hiện, chỉ là …” Hạ Thần Hi nhẹ nhàng cười, tiếp tục nói “Mỗi ngày ở đây gảy đàn, đều cảm thấy dù giấc mộng đẹp cỡ nào, nếu không có ngươi sẽ không còn ý nghĩa gì nữa, nghĩ đến một ngày ngươi ngồi trên ghế đối diện ta, có thể nhìn thấy ngươi ngồi trên ghế lắc lư, ta có thể châm trà gảy đàn cho ngươi, có thể cùng ngươi ngắm biển hoa này … ta vẫn luôn chờ ngày này, cuối cùng … cuối cùng giấc mộng này cũng được hoàn chỉnh rồi …”

Hạ Thanh Phong bỗng nhiên cười, dừng lắc lư, mở mắt ra, tay muốn xoa gương mặt Hạ Thần Hi, lại bị cái bàn ngăn cách, không khỏi cười khẽ.

“Hi nhi, ngươi dường như nói sai một chút, hai cái ghế là quá nhiều rồi …”

Hạ Thần Hi sửng sốt, có chút không hiểu.

“Vì sao ? Ta và Phong hai người, dĩ nhiên là phải hai cái …”

Hạ Thanh Phong tấm tắc thở dài.

“Bởi mới nói, Hi nhi vẫn không đủ thông minh, phong cảnh đẹp như vậy, dĩ nhiên phải ôm ngươi mới cảm thấy càng đẹp mắt, một người một ghế, lại có cái bàn ngăn cách, khó chịu lắm, tốt nhất là nên đặt một cái giường nhỏ, có thể tựa lưng lại có thể nằm nghỉ ngơi, hơn nữa, còn có thể cùng Hi nhi dưới ánh trăng ở nơi cảnh đẹp không người này làm một chút chuyện thú vị …”

Hạ Thần Hi cảm thấy Hạ Thanh Phong nói cũng có lý, nhưng chuyện thú vị là gì ? Hạ Thần Hi cau mày nghĩ, lại nghĩ đến câu ‘dưới ánh trăng ở nơi cảnh đẹp không người’, lập tức hiểu được, không khỏi đỏ mặt, oán trách nói.

“Phong ! Ngươi sao có thể nghĩ tới những chuyện này !”

Hạ Thanh Phong bắt gặp Hạ Thần Hi đỏ mặt, liền trở nên thích đùa, trêu tức nói.

“Hi nhi cho rằng ta đang nói đến chuyện gì ? Nói ra xem có phải giống như ta nghĩ không …”

Hạ Thần Hi nghe vậy mặt càng đỏ hơn, bắt y nói ra những chuyện này, y nói làm sao nói ra được …

“Ta không thèm nói ! Rõ ràng là ngươi biết !”

“Vì sao lại không nói ? Chẳng lẽ chuyện Hi nhi ngượng ngùng khi nói ra sao … ví dụ như hoan ái …sao …” rõ ràng là cái giọng trêu tức người ta ….

Hạ Thần Hi lại mặt đỏ lên, phản xạ có điều kiện đáp.

“Rõ ràng là ngươi nghĩ như vậy …”

Hạ Thanh Phong ra vẻ kinh ngạc ‘À’  một tiếng, nói.

“Thì ra Hi nhi nghĩ ta muốn nói tới chuyện này … nhưng, chuyện thú vị mà ta nói …” Hạ Thanh Phong thấy Hạ Thần Hi trở nên kinh ngạc và khẩn trương, cười nói “Là ở nơi yên tĩnh tình thơ ý hoạ này cùng ngươi tấu lên một khúc, chẳng phải rất hay sao ? Nhưng thật không ngờ rằng, Hi nhi có thể nghĩ đến chuyện này, thật sự làm người khác giật mình mà, xem ra Hi nhi đã nhịn lâu rồi, nhưng đề nghị này đúng là không tệ, chúng ta có thể thử xem … ha ha …”

Hạ Thần Hi mở to mắt, không thể tin được, Hạ Thanh Phong là người đứng đắn vậy sao, hay là biến thành người không ham muốn dục vọng nữa …

“Ta không cần …” Mặc kệ như thế nào, y sẽ không ở ngoài này làm những chuyện như vậy, cho dù không ai, y cũng không làm.

Hạ Thanh Phong mang trà lên, quỷ dị cười, giống như lầu bầu nhẹ giọng nói.

“Muốn hay không đến lúc đó sẽ biết …”

Vì thế ngày thứ hai, khi Hạ Thần Hi thức dậy lại phát hiện Hạ Thanh Phong đã dậy rồi, chợt nghe tiếng ồn ào kê đồ đạc ở bên ngoài.

“Phong ?” Hạ Thần Hi kì lạ gọi một tiếng, không hiểu sớm như vậy Hạ Thanh Phong ở bên ngoài làm cái gì, lại nghe từ bên ngoài truyền vào tiếng nói dịu dàng của Hạ Thanh Phong

“Hi nhi, dậy rồi ? Mau rời giường, chuẩn bị ăn sáng”

Hạ Thần Hi sờ soạng xuống giường, mang giày, theo trí nhớ mò đường ra bên ngoài, nghe thấy tiếng vận chuyển đồ đạc, lại còn tiếng gõ cửa, Hạ Thần Hi thấy kì lạ sao hai nơi phát ra hai thứ tiếng, lúc này, một bàn tay quen thuộc dẫn y đi về phía trước, Hạ Thần Hi nghi hoặc hỏi.

“Phong, bên ngoài là ai vậy ?”

“Ta bảo hai ám vệ chuyển cái giường nhỏ tới, hiện tại đang chuyển, đừng phiền bọn họ, chờ cơm nước xong thì chắc họ cũng gần xong rồi, lại đây, ngồi xuống, ta làm cả một buổi sáng, phải ăn hết mới được”

Hạ Thần Hi ngồi xuống, mũi ngửi ngửi, lập tức mùi hương xông vào mũi, mang theo hương vị ngọt nhàn nhạt, vừa ngửi liền biết là món ăn ngon, làm cho Hạ Thần Hi bỏ hết mọi thứ qua một bên.

Hạ Thanh Phong cưng chiều xoa xoa đầu Hạ Thần Hi, ngồi bên cạnh Hạ Thần Hi, vốn định tự mình gắp cho Hạ Thần Hi, nhưng nghĩ Hạ Thần Hi không muốn chăm sóc kiểu như vậy, đành phải đem bát đặt vào tay Hạ Thần Hi, thấy Hạ Thần Hi từng miếng từng miếng thỏa mãn ăn món ăn hắn làm, nét mặt lộ ra hạnh phúc.

Lúc này, Hạ Thần Hi bỗng nhiên dừng động tác, khó hiểu hỏi.

“Phong, ngươi không ăn sao ?”

Hạ Thanh Phong nhìn Hạ Thần Hi vì ăn cháo mà làm cho môi mọng nước, mỉm cười, cúi người tới gần, thấp giọng nói.

“Đương nhiên là muốn chờ Hi nhi đút ta ăn rồi …”

Hạ Thần Hi sửng sốt, lại chỉ cảm thấy trên môi có gì đó chạm vào nhẹ nhàng, sau đó bị mút vào, dịu dàng mà cũng lộ ra hơi thở bá đạo, làm cho Hạ Thần Hi không khỏi bị động tình, than nhẹ một tiếng mở miệng đáp lại nụ hôn này.

Nhưng đối với Hạ Thanh Phong mà nói, cái hôn này không giống như lúc trước, nếu là trước kia, hắn giờ phút này chỉ sợ đã không kiềm chế được bản thân mà áp đảo Hạ Thần Hi, nhưng hiện tại, toàn thân đau đớn làm cho hắn không thể hôn Hạ Thần Hi một cách toàn vẹn, nhưng lại không đành lòng buông sự ôn nhu này, lại càng không muốn để Hạ Thần Hi thất vọng, nếu ngay cả một cái hôn cũng không thể cho y, hắn còn có gì tư cách nói cho y hạnh phúc …

Hạ Thanh Phong ôm thắt lưng Hạ Thần Hi, tay đỡ đầu, càng làm nụ hôn thêm sâu sắc, để hơi thở Hạ Thần Hi làm giảm bớt đau đớn trên người.

Cuối cùng, nụ hôn kết thúc, Hạ Thần Hi mới được buông lỏng liền thở gấp dựa vào Hạ Thanh Phong.

Trên người Phong, bên tai lại nghe tiếng Hạ Thanh Phong bất mãn vang lên.

“Hi nhi, mới ăn có một miếng, ta còn rất đói …”

Hạ Thần Hi lúc này nếu nhìn thấy được, tuyệt đối có thể nhìn thấy nụ cười xảo quyệt của Hạ Thanh Phong, nhưng dù nhìn không thấy, bằng việc y hiểu con người Hạ Thanh Phong, cũng biết người này là đang trêu đùa y, không để ý tới Hạ Thanh Phong, Hạ Thần Hi thuận tay bưng bát cơm tiếp tục hưởng thụ mỹ vị, tuy rằng bên tai thoang thoáng tiếng đáng thương của Hạ Thanh Phong thật ảnh hưởng tới tâm trạng của y …

“Ta cực khổ mỗi ngày trời chưa sáng đã phải dậy nấu cơm cho một con mèo lười ăn, nhưng bây giờ ta đói đến sắp ngất xỉu luôn rồi, có người lại không quan tâm ta … aizz thật đau lòng mà …”

Bỗng nhiên một bàn tay trắng nõn nà cầm thìa có múc chè hạt sen đưa tới trước mặt Hạ Thanh Phong, Hạ Thanh Phong vẻ mặt đều là ý cười, sau đó thoải mái cúi đầu há miệng ăn vào, tiếp tục nói.

“Nghĩ thử xem, cả đời này của ta đến một ly nước cũng chưa bao giờ rót cho người ta, hiện giờ vì người trong lòng ngay cả bếp núc cũng hầu hạ …”

Lại một thìa chè hạt sen đưa tới trước mặt Hạ Thanh Phong, Hạ Thanh Phong nâng tay người kia lên, nhắm ngay miệng mình, trực tiếp há miệng ăn, lại tiếp tục lèm bèm.

“Nhưng hắn ngay cả đút ta ăn hai miếng thôi cũng không chịu … nghĩ mà lòng … a …”

Lúc này đây, một cái bánh hoa quế trực tiếp chặn miệng Hạ Thanh Phong, Hạ Thanh Phong có chút sửng sốt nhìn Hạ Thần Hi cười trộm, sau đó nhai một chút bánh hoa quế, dùng tay chống đầu nhìn Hạ Thần Hi chăm chú. Ánh mắt ngập tràn hạnh phúc ….

Buối sáng như thế, trước kia cũng có nhưng tâm tình lại không giống, hắn của giờ phút này, cảm thấy có một loại hạnh phúc chân thật ngập tràn trong lòng, thật tốt, không phải sao….

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s