Duy ái Thanh Phong – chương 71

Triền miên dưới ánh trăng

Sau nửa canh giờ, chờ Hạ Thanh Phong dọn dẹp xong, liền đưa Hạ Thần Hi ra ngoài phòng, nhìn cái giường nhỏ kia, ánh mắt Hạ Thanh Phong tỏ vẻ hài lòng với sự hiểu biết của mấy ám vệ này, cái được gọi là giường kia chi bằng bây giờ gọi nó là võng, tuy so với giường thật thì nhỏ hơn rất nhiều, vừa vặn đủ cho hai người một lớn một nhỏ, hai đầu mỗi bên đều có thêm tấm chắn, hơn nữa còn được bao bọc bởi gấm đỏ dày mềm mại, trên giường đương nhiên cũng đặt gối đỏ theo sở thích của hắn, mà cái giường mềm này, được treo lên bằng bốn sợi dây to bằng cánh tay của trẻ sơ sinh bắt từ trên trần nhà xuống, cách mặt đất ba phân, giờ phút này Hạ Thanh Phọng cũng lay động, như đang chờ đợi chủ nhân của hắn.

Hạ Thanh Phong nghĩ một chút, nhìn biển hoa không một bóng người nói.

“Các ngươi tạm thời rời khỏi đây, có việc ta sẽ dùng ưng gọi các ngươi”

Xác định ám vệ đã đi hết, Hạ Thanh Phong giúp Hạ Thần Hi ngồi xuống giường, vừa ngồi xuống, Hạ Thần Hi trước hết kinh ngạc sờ sờ cái giường, sau đó cảm giác cái giường chuyển động, hai chân Hạ Thần Hi đạp nhẹ, lại thật sự chuyển động, phấn khích cười ra tiếng.

“Phong, cái này hay thật … thật thoải mái …”

Hạ Thanh Phong ngồi bên cạnh Hạ Thần Hi, nói nhỏ bên tai y.

“Vậy ngươi có muốn ở đây thử làm chuyện hôm qua ngươi nghĩ không  ? Lắc lư thế này, làm một chút nói không chừng cũng có cảm giác …”

Hạ Thần Hi nhớ tới chuyện tối qua, mặt đỏ lên, mắng.

“Phong, ngươi là lưu manh”

Hạ Thanh Phong sửng sốt, lập tức cười ra tiếng, cánh tay dài ôm Hạ Thần Hi ngã xuống giường. Sau khi cười xong, Hạ Thanh Phong lẳng lặng nhìn đôi mắt trước mặt, vẻ mặt hài lòng của Hạ Thần Hi, trong mắt tràn ngập dịu dàng và đau đớn, nhịn không được ôm Hạ Thần Hi vào lòng.

Hi nhi, cám ơn ngươi đã không chết … để ta có thể một lần nữa yêu ngươi, cảm nhận được sự ấm áp của ngươi, cảm nhận được hô hấp và nhịp đập của ngươi …  chúng ta đu còn sống, thật tốt …

Một lát sau, Hạ Thanh Phong nhẹ giọng nói.

“Hi nhân, đi đắp thuốc thôi …”

Hạ Thanh Phong thấy vẻ mặt Hạ Thần Hi mơ mơ màng màng. Xoa xoa đầu Hạ Thần Hi, bất đắc dĩ giận dữ nói.

“Thật đúng là con mèo lười, mới vừa ăn no lại ngủ rồi …”

Vừa dứt lời, Hạ Thần Hi dụi dụi mắt, từ từ nhắm hai mắt ngọ nguậy trên mặt Hạ Thanh Phong, buồn ngủ nói.

“Phong, trời sáng rồi sao …”

Hạ Thanh Phong ngẩn ra, có một loại cảm giác muốn ngất xỉu ngay tại chỗ, con người này làm sao có thể sống tới tận bây giờ.

Khi đang đắp thứ thuốc lạnh lẽo lên mắt Hạ Thần Hi, Hạ Thần Hi cuối cùng cũng tỉnh, cảm giác được Hạ Thanh Phong đang thay thuốc cho mình, không khỏi chân thành cảm thán nói.

“Phong, sao ngươi thông minh như vậy, cái gì cũng biết, ta rõ ràng là do ngươi sinh ra, nhưng sao cái gì cũng không biết …”

Hạ Thanh Phong nhéo nhéo mũi Hạ Thần Hi, đùa giỡn nói.

“Cho nên chúng ta nhất định phải ở cùng nhau, nếu không một tiểu ngốc như ngươi ai có thể chăm sóc được ?”

Nghe Hạ Thanh Phong nói, Hạ Thần Hi mím môi cười, chỉ cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất trên thế gian. Lúc này, Hạ Thanh Phong đã thay xong thuốc mới, sau đó sờ mặt Hạ Thần Hi, nhẹ giọng nói.

“Được rồi, Hi nhi, đợi lát nữa ta thay ngươi ép độc, dù có xảy ra chuyện gì, cũng không được lộn xộn, cũng không cần nói gì, được không ?”

Vốn tưởng rằng Hạ Thần Hi sẽ hỏi vì sao, lại chỉ thấy Hạ Thần Hi gật gật đầu, Hạ Thanh Phong nhẹ nhàng thở ra, hôn lên trán Hạ Thần Hi, sau đó đỡ Hạ Thần Hi đi vào phòng ngủ quay lưng về phía mình ngồi trên giường.

Hạ Thanh Phong ngồi xếp bằng phía sau Hạ Thần Hi, dùng một ít thời gian để giảm bớt đau đớn, sau đó điểm mấy huyệt đạo trên người Hạ Thần Hi, bắt đầu vận hành nội lực trong cơ thể, từ giây phút bắt đầu đó, thân thể giống như bị ai xé nhỏ ra từng mảnh, máu lưu thông bên trong cơ thể giống như một lưỡi đao cứa vào người hắn, cứ chảy tới đâu là xé rách da thịt của hắn tới đó, đau đớn lan khắp toàn thân, Hạ Thanh Phong kêu một tiếng đau, cả người buông lỏng, một ngụm máu tươi phun ra, Hạ Thanh Phong tựa vào giường, thân thể không ngừng run rẩy, đau đến ý thức cũng mơ hồ, lại còn cắn răng không để mình phát ra tiếng, Hạ Thanh Phong cảm thấy mình như nứt ra, sau đó hai tay như muốn gãy rụng …

Chưa từng đau như vậy, loại đau đớn này như đang nghiền nát linh hồn hắn, giống như vĩnh viễn sẽ không dừng lại, không có hi vọng, nếu như bình thường hắn còn có thể chờ ổn định lại, nhưng hiện tại, đau đớn này như không có điểm dừng …

Hạ Thanh Phong mơ hồ mở hai mắt, nhìn Hạ Thần Hi, run rẩy lấy khăn tay trong lòng ngực ra, cắn chặt trong miệng, sau đó từ từ chống đỡ thân thể, dùng sức cắn răng, sau đó vận toàn bộ nội lực, nhẹ nhàng kề sát vào lưng Hạ Thần Hi, duy trì một chút tỉnh táo cuối cùng giúp Hạ Thần Hi ép độc …

Hắn không thể nhìn thấy hai hàng nước mắt rơi trên hồng bào.

Sau nửa canh giờ, tay Hạ Thanh Phong dán trên lưng Hạ Thần Hi từ từ rơi xuống, rơi vào hôn mê, một cái ôm yếu ớt ôm lấy hắn …

Hạ Thần Hi thật cẩn thận ôm hắn không ngừng run rẩy, thậm chí đã không có ý thức mà kêu tên Hạ Thanh Phong, xoa hai má Hạ Thanh Phong bị mồ hôi làm ướt sũng, khi chạm tới vết máu bên khóe miệng, Hạ Thần Hi tái nhợt nước mắt rơi như mưa …

—————–

Trong lúc hôn mê, Hạ Thanh Phong cảm giác thứ gì đó ấm áp lau trên da thịt hắn, làm cho toàn thân đau đớn và mệt nhọc của hắn giảm bớt rất nhiều, dùng sức mở mắt ra, mơ hồ nhìn một thân ảnh đỏ tươi ngồi bên cạnh mình, khi độ ấm kia đột nhiên biến mất, tầm mắt dần dần rõ ràng, chỉ thấy Hạ Thần Hi cầm khăn mặt cẩn thận sờ soạng đến thao đồng đựng nước sôi, sau đó đưa tay vào, Hạ Thanh Phong tỉnh táo lại, bắt lấy tay Hạ Thần Hi.

“Phong … ngươi tỉnh rồi ?”

Hạ Thanh Phong thấy trong thao đồng đó rõ ràng là nước sôi, lại nhìn tay Hạ Thần Hi sưng đỏ còn có rất nhiều vết phỏng do lửa với nước sôi gây ra, thấy đau lòng, không khỏi giận dữ hét.

“Hạ Thần Hi ! Ngươi đang làm cái gì vậy !”

Hạ Thần Hi bị tức giận của Hạ Thanh Phong làm giật mình buông tay, khăn mặt đánh rơi trên đất, rồi lại có chút sợ hãi cười, nhẹ giọng nói.

“Ta nghĩ, như vậy ngươi có thể dễ chịu hơn một chút, cho nên …”

Lời còn chưa dứt, Hạ Thần Hi đã bị một cái ôm bá đạo ôm chặt lấy, bên tai là giọng Hạ Thanh Phong gần như rên rĩ.

“Nếu dễ chịu này của ta được đổi từ bàn tay đầy thương tích của ngươi, ta thà rằng đau chết …”

Hắn không thể tưởng tượng được, Hạ Thần Hi cái gì cũng nhìn không thấy, chưa từng thổi lửa nấu cơm, để nấu được nước sôi này y phải làm thế nào, nghiêng ngả lảo đảo thế nào để bưng nước nóng kia tới đây, lại làm sao để đôi tay đầy vết thương kia vào trong nước sôi như vậy.

Hạ Thần Hi nghẹn ngào ghé vào lòng Hạ Thanh Phong, thật lâu sau, mới thấp giọng nói.

“Ta cảm nhận được, khi đó ngươi có bao nhiêu đau đớn … Phong, đừng vì ta mà ép độc, có ngươi ở đây, ta không cần nhìn thấy nữa, không muốn ngươi vì ta chịu khổ như vậy, Phong, xin ngươi…”

Hạ Thanh Phong không nói gì, đau lòng nhẹ nhàng cầm tay Hạ Thần Hi, nhìn bàn tay vốn trắng nõn nà giờ đây đầy vết thương, sau đó yên lặng xuống giường, lấy thuốc mỡ giảm đau rồi trở lại bên giường.

Hạ Thanh Phong kéo cánh tay Hạ Thần Hi, đầu ngón tay dính thuốc mỡ, chuẩn bị thoa thuốc cho Hạ Thần Hi, lại đột nhiên nghe tiếng tức giận của Hạ Thần Hi. Hạ Thanh Phong thấy tay Hạ Thần Hi nắm lại, không khỏi ngẩn ra, sau đó nhẹ nhàng vén tay áo Hạ Thần Hi, một mảnh ửng đỏ đập vào mắt, Hạ Thanh Phong trong mắt hiện lên vô số tự trách và đau lòng, cẩn thận dùng thuốc thoa lên cánh tay Hạ Thần Hi, sau đó thoa đều ra chỗ khác, cả quá trình, Hạ Thần Hi đều cắn môi không nói tiếng nào, sau khi Hạ Thanh Phong dừng lại lấy thuốc mới tiếp tục hỏi.

“Phong, ngươi có hứa không … không cần …”

“Ta không hứa” Hạ Thanh Phong từ chối thẳng thừng Hạ Thần Hi, sau đó tiếp tục thoa thuốc “Rõ ràng biết có cơ hội chữa mắt cho ngươi nhưng lại bảo ta bỏ cuộc, ta tuyệt đối không đồng ý”

Hạ Thần Hi cắn môi, không biết làm sao ngăn cản Hạ Thanh Phong, y hiểu rất rõ một khi  Hạ Thanh Phong quyết định chuyện gì, dù có là ai cũng không thể thay đổi, chỉ là …

“Được, nếu ngươi khăng khăng như vậy, vậy thì hứa với ta một chuyện”

Hạ Thanh Phong nghi hoặc nhìn về phía Hạ Thần Hi, y dùng ánh mắt vô thần kia nhìn hắn, nước mắt từ nơi đó tràn ra, dáng vẻ bi thương …

“Dạy ta học cách giúp ngươi, cho dù chỉ là nấu nước, nấu cơm cũng được, ta không muốn lúc ngươi ngã xuống rồi còn ta thì cái gì cũng không làm được … ngươi có hiểu được không, cái loại cảm giác bất lực này … chỉ có thể nhìn ngươi run rẩy, thấy ngươi đau nhưng cái gì cũng không làm được, giống như ngươi cứ như vậy mà ngủ không bao giờ … tỉnh lại nữa …”

Hạ Thanh Phong kinh ngạc nhìn Hạ Thần Hi, thật lâu sau, mới nhẹ nhàng ôm Hạ Thần Hi vào lòng.

“Được…”

Hắn có thể hiểu đó là cảm giác thế nào, bởi vì hắn cũng từng trải qua cái cảm giác bất lực này, khi biết Hạ Thần Hi chỉ còn sống được mười năm nữa, hắn cái gì cũng làm không được, không thể cứu vãn, không thể thay đổi quá khứ đã xảy ra, khi quay về hoàng cung không còn thấy Hạ Thần Hi, nhìn thấy Ngọc Khê cung bị cháy rụi, hắn mới hiểu được sinh mệnh yếu ớt như thế nào, hắn không thể cứu Hạ Thần Hi, không thể khiến Hạ Thần Hi sống lại, cảm giác bất lực dù trong tay nắm cả thiên hạ nhưng cũng cứu không được người mình yêu, rất đau đớn … hắn sao lại không hiểu …

Đêm đã khuya, nhưng căn nhà gỗ trên đỉnh núi vẫn đèn đuốc sáng trưng, Hạ Thanh Phong kéo tay Hạ Thần Hi, để đôi tay quen thuộc từng ngóc ngách, nhớ vị trí mỗi đồ vật trong nhà, kiên nhẫn dạy Hạ Thần Hi làm thế nào nhóm lửa, nấu cơm.

Hạ Thần Hi thật thông minh, gần hai ba canh giờ, đã nhớ hết những gì Hạ Thanh Phong dạy, giờ phút này, dựa theo trí nhớ đi tới đi lui trong nhà, lấy tay chạm, mà Hạ Thanh Phong ở một bên dùng vải bông bọc lại những thứ sắc bén treo trong nhà.

Bỗng nhiên, Hạ Thần Hi đi đến bên ngoài đột nhiên trở lại nhìn bên trong phấn khởi kêu lên.

“Phong ! Tất cả ta đều nhớ rồi !”

Hạ Thanh Phong ngừng tay, đi đến trước mặt Hạ Thần Hi, hôn lên môi Hạ Thần Hi, dịu dàng nói.

“Hi nhi thật thông minh, có mệt không, buồn ngủ chưa ?”

Hạ Thần Hi cười lắc đầu, sau đó cầm tay Hạ Thanh Phong, cười nói.

“Phong, chúng ta ra ngoài ngồi đi”

Hạ Thanh Phong yêu thương xoa đầu Hạ Thần Hi, sau đó ôm lấy Hạ Thần Hi ra ngoài cái giường nhỏ ngồi xuống. Tuy rằng thân thể vẫn đau khiến người ta khó có thể chịu được, nhưng tâm tư của hắn đều đã đặt hết lên trên người Hạ Thần Hi, cảm giác thân thể nhẹ đi rất nhiều.

Hạ Thần Hi tựa đầu vào vai Hạ Thanh Phong, từ từ nhắm hai mắt lắc lư, vẻ mặt thỏa mãn.

“Phong, gảy một khúc đi, đã lâu không nghe ngươi gảy đàn …”

“Được..”

Hạ Thanh Phong cầm lấy cây đàn, đặt trên đùi, nhìn trời đầy sao, cúi đầu gảy đàn, đau đớn theo đầu ngón tay truyền khắp toàn thân, nhưng Hạ Thanh Phong vẫn mang theo một nét cười yếu ớt gảy đàn, tiếng đàn trong veo như tiếng suối, Hạ Thần Hi lẳng lặng tựa vào vai Hạ Thanh Phong, khiến linh hồn như theo tiếng đàn lay động.

Phong, nếu chúng ta còn năm mươi năm, ta thật muốn mỗi ngày có thể cùng ngươi sống cuộc sống thế này, nhưng ta biết, ta không thể tham lam, chúng ta có thể bên nhau thế này chính là ông trời đã rủ lòng thương rồi, ta sẽ dùng cả linh hồn để nhớ kĩ từng giây từng phút, nhớ tất cả những gì thuộc về ngươi …

Tiếng đàn dừng lại, một bàn tay lành lạnh nhẹ nâng mặt Hạ Thần Hi.

“Hi nhi …”

Hạ Thần Hi nhợt nhạt cười, hai tay nhẹ nhàng quấn quanh cổ Hạ Thanh Phong, một cái hôn như lông vũ theo gió bay xuống nhẹ nhàng dừng trên môi hắn.

Gió đêm nhẹ thổi, biển hoa theo gió lay động, dưới ánh trăng màu bạc, hồng bào rơi xuống làm lộ ra da thịt nõn nà, ngón tay mang theo hơi ấm chạy dọc thân thể, giống như lông vũ mềm mại nhẹ nhàng lướt qua, đưa tới một tiếng rên nhẹ động lòng người.

Ngay khi thân thể bị xuyên qua và căng trướng, một cánh tay trắng nõn vô lực nâng lên.

“Phong …”

Tiếng nói kia mang theo sự run rẩy, kể ra người này hiện tại có bao nhiêu sợ hãi và sợ hãi, trong cái thế giới không nhìn thấy được gì, y giống như một chiếc thuyền nhỏ trôi dạt ngoài biển khơi mênh mông, bên tai chỉ có tiếng lắc lư ‘keng két’ và tiếng côn trùng kêu vang, giống như linh hồn và thân thể bị chia ra làm hai, có bao nhiêu hi vọng được giống như trước đây, mở ra mắt có thể thấy một đôi mắt dịu dàng nhìn vào y…

Hạ Thanh Phong cầm đôi bàn tay đầy vết thương, mười ngón đan vào nhau, cúi người hôn lên những giọt nước mắt lóng lánh, như muốn nói cho người dưới thân mình biết ta ở bên cạnh ngươi, vẫn luôn bên cạnh ngươi …

Cảm giác được người dưới thân thả lỏng thân thể, toàn tâm toàn ý giao cho mình, Hạ Thanh Phong gợi lên một nét cười yếu ớt, hôn lên vành tai mẫn cảm, cho đến đôi môi đỏ mọng, môi lưỡi dây dưa không dứt, giống như trút hết chân tình cả đời ….

Dưới ánh trăng, hai thân thể xinh đẹp triền miên đan vào nhau như muốn sống chết cũng không chia lìa, tiếng động tình xấu hổ vang khắp biển hoa và bầu trời đầy sao …

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s