Duy ái Thanh Phong – chương 72

Đường đến địa ngục

Một tháng lẻ tám ngày.

Hạ Thanh Phong tỉ mỉ tính thời gian đã qua, trên mặt tái nhợt lộ ra một nét cười thê lương, chỉ còn năm mươi hai ngày, có thể làm gì được đây, thời gian ngắn như vậy …

“Phong, ăn cơm thôi …”

Hạ Thần Hi bưng mâm thức ăn ra ngoài, cẩn thận đến bên cái giường nhỏ, đặt lên bàn, sau đó ngồi xuống, sờ soạng mặt Hạ Thanh Phong đang nằm trên giường, Hạ Thần Hi lộ ra một nụ cười.

“Phong, còn đau không ?”

Hạ Thanh Phong kéo tay Hạ Thần Hi, xác định trên tay không có vết thương, hôn lên đó, dịu dàng nói.

“Đỡ nhiều rồi, đều do Hi nhi chăm sóc rất chu đáo ….”

Thời gian càng ngày càng ít, thân thể hắn cũng bắt đầu biến đổi, đi bộ lâu quá chân sẽ đau như bị bẻ gãy, cố gắng thế nào đi nữa cũng sẽ không đứng dậy nổi, tuy rằng không muốn để Hạ Thần Hi biết, nhưng ngày hôm trước vẫn ở trước mặt Hạ Thần Hi té lăn ra đất, lại chỉ có thể nói cho Hạ Thần Hi biết là vết thương trên đùi tái phát, sau đó Hạ Thần Hi ra lệnh hắn mấy ngày này không được lộn xộn, không phải ngồi thì là nằm, mỗi ngày nấu cơm quét nhà đều do Hạ Thần Hi làm, mà mình chỉ có thể thay thuốc cho Hạ Thần Hi, thời gian ép độc cũng ngắn lại một giờ, nhưng cho dù chỉ có một giờ, hắn cũng đau đến ngất xỉu, Vong Sinh Tán mà Lạc Khanh Chi cho hắn đã dùng hết lâu rồi, không có thuốc đó, cảm giác so với trước kia không biết tăng bao nhiêu lần, mà chân nay đã bắt đầu như vậy, hắn như nhìn thấy sinh mệnh bản thân đang ngày càng tiếp cận cái chết …

Hạ Thần Hi nghe Hạ Thanh Phong nói đã đỡ rất nhiều, vui vẻ nở nụ cười, sau đó xoay người cầm chén cơm, dùng đũa gắp đồ ăn.

“Hôm nay ta làm riêng một món có ớt, ngươi phải ăn nhiều một chút…”

Hạ Thần Hi gắp một miếng thịt đưa tới trước mặt Hạ Thanh Phong, Hạ Thanh Phong bất đắc dĩ nói.

“Hi nhi, ta chỉ đau chân, chứ tay không có vấn đề gì, để ta tự mình ăn đi …”

Hai ngày nay, đến lúc ăn cơm, Hạ Thần Hi đều kiên trì đút hắn, hắn không biết đã nói bao nhiêu lần, vẫn nói không lại Hạ Thần Hi, nếu bị ép tức giận, nước mắt của Hạ Thần Hi lại ngấn lên, khiến hắn cũng không còn cách nào, hai ngày nay cứ như người tàn phế.

Hạ Thần Hi bĩu môi, lại giơ đôi đũa lên, Hạ Thanh Phong thở dài, nhận mệnh ngẩng đầu mở miệng ăn vào.

Hạ Thần Hi dùng thìa múc cơm, vừa đút vừa nói.

“Nếu ngày nào đó Phong đến cả tay cũng không thể cử động , mà ta lại nhìn không thấy gì, thì thật sự không biết phải làm sao, cho nên, ta bây giờ muốn học được cách chăm sóc Phong toàn diện …”

Hạ Thanh Phong hạ mi mắt ăn vào muỗng cơm, sau đó trầm mặc không nói.

Chờ sau khi ăn hết chén cơm, Hạ Thanh Phong cuối cùng cũng mở miệng nói.

“Hi nhi, ngươi còn nhớ Hồng Phong Nhai mà ngươi từng nói không?”

Hạ Thần Hi ngẩn ra, sau đó cúi đầu lắc lắc nói.

“Truyền thuyết này rất nhiều nơi đều có, nhưng chỉ là gạt người mà thôi …”

“Chúng ta đi đi.” Hạ Thanh Phong biết Hạ Thần Hi còn để ý đến chân mình nên mới nói vậy, nhưng chỉ còn lại một chút thời gian, hắn muốn hoàn thành hứa hẹn với Hạ Thần Hi, mặc kệ đó có phải là truyền thuyết gạt người hay không, đơn giản chỉ là Hạ Thần Hi muốn đi mà thôi …

Hạ Thần Hi nghe xong thì sửng sốt, sau đó liều mạng lắc đầu.

“Không đi ! Chúng ta cứ ở đây, ở đến lúc chết, đâu cũng không muốn đi …”

Hạ Thanh Phong ngẩn ra, sau đó đứng dậy ôm Hạ Thần Hi vào lòng, nhẹ giọng cười nói.

“Nhưng mà ta rất muốn đi, muốn tìm thấy hai chiếc lá cây giống nhau, như vậy thì kiếp sau, kiếp sau sau nữa, đời đời kiếp kiếp đều có thể ở cùng Hi nhi, hay là Hi nhi không hy vọng kiếp sau lại gặp được ta ?”

“Phong …”

——————–

Sáng sớm hôm sau, Hạ Thần Hi vuốt cánh cửa đã khóa, trầm mặc một lát, sau đó xoay người bước xuống cầu thang gỗ, vươn tay, một bàn tay quen thuộc nắm lấy tay y.

“Hi nhi, đừng lo lắng, chúng ta nhất định còn có thể trở về …”

Hạ Thanh Phong ngồi trên xe lăn, trấn an Hạ Thần Hi.

Kỳ thật hắn vốn không muốn ngồi xe lăn, nhưng Hạ Thần Hi lại nói nếu hắn không ngồi sẽ không đi, đối với việc mà Hạ Thần Hi đã kiên trì, hắn không thể cự tuyệt được.

Hạ Thần Hi gật gật đầu, đẩy xe lăn đi về phía trước, bây giờ y là chân của Hạ Thanh Phong, Hạ Thanh Phong là mắt của y.

Ngu quốc cách Đại Hạ bảy ngày đi đường, Hạ Thanh Phong đã an bài xe ngựa chờ dưới chân núi, vì không muốn thu hút sự chú ý, hắn và Hạ Thần Hi đều dịch dung đổi quần áo, màu đỏ là màu chỉ hoàng gia Đại Hạ mới có thể sử dụng, dân gian ngoại trừ lúc thành thân thì không được sử dụng, cho nên Hạ Thần Hi thay một bộ y phục màu xanh, áo khoác ngoài màu trắng, dù đã đổi một gương mặt bình thường, cũng vẫn khó che dấu khí chất thanh nhã của y, giống một vị thần tiên lạc vào cõi phàm trần. Mà Hạ Thanh Phong vẫn ăn mặc như lúc ở lễ Phượng Hỏa, một thân y phục tím, cầm chiếc quạt màu vàng, nhưng vì bị đau đớn tra tấn hơn một tháng, Hạ Thanh Phong đã không còn khỏe như trước, giờ lại ngồi trên xe lăn, hơi nhíu mi, nhìn thế nào cũng giống một quý công tử u buồn bệnh tật yếu đuối.

Hạ Thần Hi theo chỉ thị của Hạ Thanh Phong đẩy xe lăn đi về phía trước, không chút do dự và lo lắng, bọn họ đều đã phó thác sinh mệnh cho đối phương, còn có gì mà lo lắng nữa. Hạ Thần Hi nghĩ vậy, không khỏi nhẹ giọng nói.

“Phong, nếu chúng ta từ lúc bắt đầu có thể tín nhiệm lẫn nhau như thế, có phải những chuyện sau đó đã không xảy ra …”

Hạ Thanh Phong thản nhiên cười cười.

“Hi nhi, trên đời này không có nếu như, đã xảy ra chính là đã xảy ra, đã trở thành sự thật không thể thay đổi, bây giờ chúng ta có thể ở cùng nhau, ta đã rất mãn nguyện …”

“Ta cũng vậy, những điều này đã vượt qua những gì mà ta từng mơ, chưa bao giờ nghĩ tới Phong sẽ đối tốt với ta, giống như vẫn đang nằm mơ vậy …”

Nghĩ đến giấc mộng mình từng mơ và cảm giác chân thật lúc này, Hạ Thần Hi hạnh phúc cong khóe môi, lại nghe Hạ Thanh Phong mang theo ý cười nói.

“Ta lại cảm thấy ba mươi năm kia của ta mới là giấc mộng, chỉ chờ ngươi đến đánh thức ta …”

Tới chân núi, Miêu Nhân đã đánh xe ngựa tới, nhìn thấy hai người, Miêu Nhân lập tức xuống xe thi lễ.

“Chủ tử, Thiếu chủ.”

“Miễn, chỉ có một mình ngươi ?”

Trong tối vẫn còn bảy người đi theo”

Hạ Thanh Phong trầm ngâm trong chốc lát, nói.

“Gọi một người đi theo, thay phiên đánh xe, dùng tốc độ nhanh nhất đến Ngu quốc, còn lại không cần theo”

“Vâng”

Hạ Thanh Phong đứng dậy giúp Hạ Thần Hi xốc màn xe lên, phía sau rèm là cánh cửa gỗ, phía sau cửa là không gian mà hai phần ba trong đó đều đã dùng đệm mềm và gối tạo thành giường, còn lại đều để một ít đồ vật cần thiết dùng trên đường di.

Hạ Thanh Phong đỡ Hạ Thần Hi lên xe ngựa, sau đó khép lại cửa xe, Miêu Nhân quất ngựa, xe ngựa phóng nhanh mà đi.

Bên trong xe, Hạ Thần Hi nhàn rỗi không việc gì làm, liền ngồi dậy sờ soạng đến chân Hạ Thanh Phong, muốn thay Hạ Thanh Phong xoa một lát, rồi lại dừng động tác, tiến vào trong lòng, dán tai vào vị trí tim đập của Hạ Thanh Phong.

“Phong, ngươi sợ chết không ?”

Hạ Thanh Phong từ từ nhắm hai mắt, nghe thấy vấn đề của Hạ Thần Hi, nghĩ một lát rồi nói.

“Sợ …”

Hạ Thần Hi hơi cong khóe môi, nhẹ giọng nói.

“Ta cũng vậy…” Hạ Thần Hi nhắm mắt lại, ngeh tiếng tim đập mạnh mẽ kia.

—————————

Bốn ngày sau, trong chiếc xe ngựa bay nhanh trong màn đêm, truyền đến một tiếng ho khan đau đớn tột cùng, người đánh xe bên ngoài nghe thấy phát lạnh trong lòng.

Hạ Thanh Phong ôm Hạ Thần Hi gần như muốn tắt thở, trong lòng đau đến mức ngay cả thân thể cũng phát run, hắn không nghĩ tới Hạ Thần Hi sẽ đột nhiên phát bệnh, hơn một tháng nay Hạ Thần Hi khỏe mạnh không hề giống như một người đã bị căn bệnh phán tử hình, hắn gần như đã quên mất bệnh tình của Hạ Thần Hi, bây giờ Hạ Thần Hi đã sốt cao hai ngày, dù có dùng thuốc tốt cũng không có một chút dấu hiệu hạ sốt, Hạ Thanh Phong không biết mình còn có thể làm gì nữa, tuyệt vọng như muốn chôn vùi tất cả lý trí của hắn …

“Phong … lạnh quá …”

Nghe thấy thanh âm thống khổ của Hạ Thần Hi, Hạ Thanh Phong ôm chặt lấy người trong lòng, dùng hai chiếc chăn bằng gấm bao lấy mình và Hạ Thần Hi, bây giờ đang là mùa hè, bên trong xe ngựa vốn đã oi bức, đắp thêm hai cái chăn, mồ hôi của Hạ Thanh Phong cũng đã chảy ra, nhưng Hạ Thần Hi trong ý thức mơ hồ vẫn kêu lạnh.

Hạ Thanh Phong đau lòng ôm chặt  Hạ Thần Hi, hôn đôi môi tái nhợt đang run rẩy của Hạ Thần Hi, bỗng nhiên, một ý nghĩ hiện lên trong đầu, sau đó, Hạ Thanh Phong cởi bỏ xiêm y của mình và Hạ Thần Hi, thân thể cùng thân thể tiếp xúc, Hạ Thanh Phong ôm chặt lấy Hạ Thần Hi, chờ toàn thân đau đớn qua đi, có một chút sức lực, Hạ Thanh Phong lập tức dùng nội lực và nhiệt độ cơ thể của mình chuyển đến thân thể đã đến giới hạn kia, chỉ một lát sau làn da vốn trắng nõn đã nhiễm hồng, không ngừng sử dụng nội lực khiến Hạ Thanh Phong lúc này đã đau đến không còn chút sức lực nào ôm lấy Hạ Thần Hi, ngược lại Hạ Thần Hi cảm nhận được nhiệt độ cơ thể trên người hắn, tự động trèo lên …

Ước chừng qua một canh giờ, Hạ Thanh Phong cố gắng duy trì tỉnh táo không để mình ngất đi, giờ phút này, hắn không thể tự hỏi sức mạnh nào để hắn có thể chịu đựng được cực hình này, chỉ biết là khi Hạ Thần Hi ở trong lòng hắn cứ thế mà ngủ yên, thế giới của hắn cũng cứ như vậy mà chìm trong bóng đêm …

Ngày kế, Hạ Thanh Phong cả người đau nhức tỉnh lại, một đêm này, hắn ngủ rất khó chịu, hoặc là nói vốn không phải ngủ, mà là đau đến không còn sức, không còn sức để suy nghĩ được gì, hắn không khỏi có chút tự giễu, có lẽ trong ba tháng này đã đem tất cả nỗi đau bị xem nhẹ trong ba mươi năm qua chịu hết một lần.

Dò xét trán của Hạ Thần Hi, phát hiện độ nóng đã thấp hơn hôm qua một ít, tâm tình căng thẳng hai ngày nay của Hạ Thanh Phong đã thả lỏng rất nhiều, thân thể cũng thả lỏng, không còn sức nằm trên giường, Hạ Thanh Phong ôm lấy rồi hôn lên môi Hạ Thần Hi, thấp giọng cầu xin.

“Hi nhi…đừng đi như thế, ta còn nhiều chuyện chưa nói với ngươi, vẫn còn bốn mươi tám ngày để yêu ngươi, chúng ta vẫn còn chưa ước định kiếp sau, đừng rời khỏi ta như vậy, cầu xin ngươi …”

Trước một đêm tiến vào lãnh thổ Ngu quốc, Hạ Thần Hi hôn mê ba ngày cũng khôi phục một chút ý thức, lúc Hạ Thần Hi mở mắt gọi tên hắn, Hạ Thanh Phong thật sự có cảm giác như sống lại…

Trong lúc mơ mơ màng màng, Hạ Thần Hi cảm giác mình không mặc y phục, còn tứ chi thì đang trèo trên người Hạ Thanh Phong, mặt không khỏi đỏ lên, thanh âm suy yếu đùa giỡn nói.

“Phong … ngươi sao có thể thừa dịp lúc ta ngủ mà làm chuyện này, đồ háo sắc …”

Hạ Thanh Phong sửng sốt, lập tức ôm lấy Hạ Thần Hi bật cười, mấy ngày liền thống khổ và mỏi mệt, giờ phút này đều biến thành mây khói.

Sau khi cười xong, Hạ Thanh Phong ôm chặt lấy Hạ Thần Hi, đem mặt vùi vào cổ Hạ Thần Hi, mỏi mệt cúi đầu nói.

“Hi nhi … ta còn nghĩ sắp mất đi ngươi …”

Hạ Thần Hi vươn tay không còn sức, nhẹ nhàng vỗ về mái tóc dài của Hạ Thanh Phong, thanh âm khàn khàn trấn an người nam nhân đã vì y mà lao tâm lao lực quá độ.

“Sẽ không, ngươi vĩnh viễn sẽ không mất ta, ta đã đem linh hồn cho ngươi, chết cũng sẽ không rời đi …”

Lẳng lặng ôm nhau, Hạ Thanh Phong tựa vào Hạ Thần Hi nặng nề ngủ, dùng sức hợp với Hạ Thần Hi phát sốt nhiều ngày, hắn mỗi giây mỗi phút đều phải chịu cơn đau trên người, ngay cả trong lòng cũng vì Hạ Thần Hi chịu giày vò vô tận, hiện giờ Hạ Thần Hi cũng không sao rồi, hắn cũng không còn sức chống đỡ, nếu có thể hắn thậm chí cứ như vậy vĩnh viễn ngủ say, nhưng không thể, hắn làm sao có thể bỏ Hạ Thần Hi một mình, cho nên, cho dù ngủ cũng không ngừng nhắc nhở chính mình, Hạ Thanh Phong, phải tỉnh lại …

Hạ Thần Hi vuốt ve gương mặt gầy yếu rất nhiều của Hạ Thanh Phong, tận đáy lòng cảm thấy đau …

Phong, đã bao nhiêu lần, nhìn ngươi sống vì ta vất vả như thế, ta đã từng nghĩ chúng ta chi bằng cứ như vậy mà chết đi, sẽ thấy không thấy đau cũng không có nước mắt, nhưng ta sợ sau khi chết tất cả đều quy về cát bụi, không còn tình yêu nữa, cho nên ta rất quý trọng từng giây từng phút ở cùng ngươi, muốn tiếp tục sống, cảm nhận tất cả mọi thứ về ngươi, dù chỉ là một khắc cũng được, dù đau đớn tột cùng cũng không sao …

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s