Duy ái Thanh Phong – chương 73

Tiểu bạch thỏ và đại lang. Chuyện đồng thoại, ha ha …

Sau khi Hạ Thanh Phong tỉnh lại, Hạ Thần Hi đã mở cửa sổ để gió lạnh nhè nhẹ tiến vào, mà bên ngoài đã nghe thấy tiếng người, Hạ Thanh Phong ngồi dậy sờ trán Hạ Thần Hi, có chút nóng nhưng đã không còn vấn đề gì lớn, mà Hạ Thanh Phong đã bị Hạ Thần Hi dọa sợ tới mức tim như muốn nhảy ra ngoài nên không dám thả lỏng, đóng cửa sổ lại giọng trách cứ nói.

“Hi nhi, ngươi còn đang sốt, sao lại để gió vào, nếu lại nặng thêm thì làm sao ?”

Hạ Thần Hi nhợt nhạt cười, nói.

“Hôm nay trời nóng, muốn hóng gió một chút, hơn nữa đối với người bệnh mà nói, hít thở không khí nhiều mới tốt, ở một nơi bí không khí không bệnh cũng thành có bệnh…” Hạ Thần Hi nhéo nhẹ mặt Hạ Thanh Phong, cảm thấy có chút ướt át, cầm khăn tay lau mặt cho Hạ Thanh Phong “Ngươi xem, ngươi cũng đã đổ mồ hôi nhiều như vậy, lát nữa ra ngoài tìm nhà trọ tắm rửa đi, đã đến Ngu quốc rồi …”

Hạ Thanh Phong thấy dáng vẻ dịu dàng này của Hạ Thần Hi, thật có phong thái của một người vợ, không khỏi nở nụ cười.

“Ngươi nếu là nữ nhân, không biết có bao nhiêu nam nhân muốn thành thân với ngươi …”

Hạ Thần Hi ngẩn ra, tay buông lỏng, hạ mi mắt không nói gì.

Hạ Thanh Phong thấy dáng vẻ Hạ Thần Hi có chút mất hứng, cảm thấy mình lắm miệng, sợ chọc giận Hạ Thần Hi, lại nghe Hạ Thần Hi thản nhiên nói.

“Nếu là vì Phong, ta không quan tâm mình là nam hay nữ, nhưng mà …” Hạ Thần Hi cắn cắn môi, tiện đà nói “Ta từ lúc sinh ra đã là nam, dù thế nào, cũng không có ý nghĩ muốn làm nữ nhân, nếu có thể, ta cũng hy vọng mình có thể giống Phong vậy, có khí thế nam tử, chỉ là …”

Thấy dáng vẻ chân thật của Hạ Thần Hi như vậy, Hạ Thanh Phong trong lòng tự trách, ôm Hạ Thần Hi vào trong lòng, đột nhiên cũng không biết giải thích thế nào.

Có lẽ từ lúc bắt đầu, hắn vì Hạ Thần Hi là nam nhân mà cảm thấy có chút không thích hợp, dù sao sống đã ba mươi năm, tới bây giờ chưa từng có hứng thú với nam nhân, đột nhiên chấp nhận Hạ Thần Hi, tâm sinh lý nhất định sẽ có chút không thích ứng, nhưng ở chung lâu ngày, hắn đã quên chuyện Hạ Thần Hi là nam nhân, còn cảm thấy Hạ Thần Hi là nam hay nữ đều không quan trọng, đại khái cũng chỉ  là yêu người này mà thôi …

“Ta hiểu, Hi nhi. Ta đã nói dù ngươi là nam hay nữ, ngươi chính là ngươi, độc nhất vô nhị trên thế gian, người duy nhất mà Hạ Thanh Phong yêu thương”

“Thật xin lỗi, Phong, ta không phải nữ nhân, cũng không muốn làm nữ nhân …”

“Ngốc, ngươi như vậy mới là người mà ta yêu nhất …”

Hạ Thanh Phong bất đắc dĩ cười, đột nhiên Miêu Nhân ngoài xe lớn tiếng nói.

“Chủ tử ! Nơi này có nhà trọ, có dừng lại nghỉ ngơi không ?”

“Nghỉ ở đây đi, đặt hai phòng, chuẩn bị nước ấm. Sau khi ăn xong, ngươi đi thăm dò vị trí Hồng Phong Nhai một chút, ngày mai chúng ta trực tiếp đến đó”

“Vâng !”

Chờ Hạ Thanh Phong và Hạ Thần Hi dịch dung lần nữa, Miêu Nhân đã trở về.

“Chủ tử, phòng và nước ấm đã chuẩn bị xong”

“Các ngươi cũng nghỉ đi, có việc sẽ tìm sau”

“Vâng”

Hạ Thanh Phong mở cửa xe, lập tức cảm nhận được làn sóng nhiệt đánh tới, trên đường người đến người đi, rất náo nhiệt, Hạ Thanh Phong giúp Hạ Thần Hi xuống xe, quay đầu nhìn thấy bảng hiệu đề hai chữ ‘nhà trọ’ vừa định đi vào, lại bị Hạ Thần Hi giữ chặt.

“Hi nhi, sao vậy ?’

Hạ Thần Hi hơi nhíu mi, nói.

“Chân của ngươi…”

Hạ Thanh Phong cười cười, dùng cây quạt nhẹ nhàng gõ trán Hạ Thần Hi, nói.

“Hi nhi đừng xem thường ta, chỉ có vài bước ta vẫn có thể đi”

Hạ Thần Hi bĩu môi, bất mãn nói.

“Vậy ngươi ngày mai phải ngồi xe lăn, bằng không ta không đi.”

Hạ Thanh Phong quả thật bất đắc dĩ, nhưng nghĩ tới thân thể càng ngày càng sa sút của mình, vẫn đồng ý .

“Được, ta đồng ý. Đi thôi, bà quản gia !”

Hạ Thanh Phong ôm Hạ Thần Hi đi vào trong, bên này Hạ Thần Hi lại khẽ giãy dụa.

“Ta đã nói ta là nam nhân, không được dùng được từ hình dung nữ nhân để nói ta ! Khụ khụ …” Hạ Thần Hi bỗng ho khan vài tiếng, nói tiếp “Ở đây nhiều người như vậy, hai nam nhân ôm nhau đi … ngươi không sợ người ta chê cười …”

Hạ Thanh Phong thay Hạ Thần Hi vỗ lưng, vẻ mặt lo lắng.

“Đừng quan tâm những chuyện này, nhanh vào trong, không được để nhiễm lạnh, ta không đảm bảo ngươi bệnh nặng lần nữa ta còn có thể cứu ngươi …”

“Sẽ không … Phong, sao đột nhiên lại im lặng ?” Hạ Thần Hi nghe thấy tiếng ồn vẫn còn huyên náo đột nhiên trở nên im ắng, không khỏi có chút kỳ lạ.

Hạ Thanh Phong cau mày lạnh lùng nhìn lướt qua từng người đang trợn mắt há mồm trong đại sảnh nhìn hắn và Hạ Thần Hi, đại sảnh khôi phục lại như thường, chẳng qua có một ít người đang bàn luận.

Một người đàn ông trung niên mặc áo vải thô vẻ mặt nịnh nọt tươi cười đi đến trước mặt hai người Hạ Thanh Phong, nhìn hai người liếc mắt một cái cảm thấy hai nam nhân ôm nhau cũng không phải chuyện gì to tát, nhưng hai người này quả đúng là trời đất tạo thành một đôi, tuy rằng tiểu công tử kia không thấy gì, nhưng nhìn thế nào thì khí chất cũng không thể so với người bình thường, hơn nữa hai người này cũng không giống một gia đình bình thường, nhất định là rất nhiều tiền, nghĩ vậy tiểu nhị lập tức cười nói.

“Hai vị nghỉ trọ hay là dùng cơm ?”

Hạ Thanh Phong đang muốn nói, Hạ Thần Hi trong lòng lại đột nhiên dùng thanh âm nhẹ nhàng mở miệng.

“Vừa rồi có người thay chúng ta đặt phòng, phiền ngươi dẫn chúng ta đi vậy”

Tiểu nhị nghe Hạ Thần Hi nói, nhìn gương mặt bình thường này mỉm cười thanh nhã, chỉ cảm thấy một trận gió xuân đập vào mặt, trong lòng thật ấm áp, cười có bao nhiêu chân thành, bao nhiêu nhiệt tình .

“Vâng vâng, hai vị bên này, nước ấm đã chuẩn bị xong” Tiểu nhị dẫn hai người Hạ Thanh Phong lên lầu, tới trước cửa phòng vẫn không ngừng nói “Chỗ chúng tôi mặc dù không thể nói là tốt nhất Ngu quốc, nhưng cũng là một trong hai nhà trọ lớn nhất, hai vị có gì cần cứ việc dặn dò, chúng tôi nhất định sẽ làm thỏa đáng, hai vị hình như là người nước khác tới ? Là tới du ngoạn phải không ? Muốn đi đâu, nói với tôi, Ngu quốc này chính là nhà của tôi, không nơi nào tôi không biết”

Hạ Thần Hi vừa nghe, lập tức vui vẻ cười, sau đó nhẹ giọng nói.

“Ta muốn đến Hồng Phong Nhai, không biết tiểu ca có thể chỉ cho chúng ta biết nên đi như thế nào không ?”

Tiểu nhị vừa nghe, đầu tiên là vẻ mặt kinh ngạc, sau đó lại tiếc nuối nói.

“Hồng Phong Nhai ? Hai vị tới thật không đúng lúc, nửa tháng trước nơi đó xảy ra hỏa hoạn rất lớn, cả ngọn núi Hồng Phong đều bị cháy sạch ngay cả lá cây cũng không còn, nhưng chỗ đó cũng không tính là nơi đẹp nhất Ngu quốc, chi bằng tôi giới thiệu cho hai vị …. Ấy ? Công tử, người sao vậy?”

Tiểu nhị vừa quay đầu lại đã thấy tiểu công tử kia sắc mặt trắng bệch, dáng vẻ đau lòng thật đáng yêu, chẳng qua cũng không tới lượt hắn quan tâm, bên cạnh đã có tử y nam tử đau lòng quan tâm rồi.

“Hi nhi…”

Hắn chẳng thể nghĩ tới lòng chứa đầy hy vọng ngàn dặm xa xôi đến đây, kết quả lại như vậy, không chỉ Hi nhi, ngay cả hắn cũng khó chịu.

Hạ Thần Hi mở to đôi mắt trống rỗng, khiến người ta cảm thấy cặp kia mắt giờ phút lại bi thương như thế.

“Phong, sao lại như vậy … ông trời cũng đối nghịch với chúng ta sao ?”

Hạ Thanh Phong đau lòng ôm Hạ Thần Hi vào lòng, trầm ngâm một lát sau, nói.

“Hi nhi, đừng từ bỏ, không tới xem thì làm sao biết kết quả … hơn nữa, dù không có Hồng Phong Nhai, chúng ta cũng có thể đời đời kiếp kiếp ở cùng nhau …” Hạ Thanh Phong quay đầu lại nhìn tiểu nhị đang trợn mắt há mồm nhìn bọn họ, lạnh giọng nói “Nói cho chúng ta biết, Hồng Phong Nhai ở đâu ?”

Tiểu nhị bị ánh mắt lạnh lùng kia lướt qua, cảm thấy cả người run lên, sợ hãi trả lời.

“Từ đây đi về phía Đông khoảng hai canh giờ, đến cuối có thể nhìn thấy …”

Hạ Thanh Phong lạnh lùng ừ một tiếng, sau đó ôm Hạ Thần Hi vào phòng. Tiểu nhị đứng nhìn cánh cửa trước mặt mình khép lại, không khỏi sợ hãi, chuyện lạ này vẫn thường gặp, nhưng chuyện này đặc biệt lạ lùng, hai nam nhân sống cùng nhau không phải chưa từng nghe nói qua, nhưng chưa gặp hai người nam nhân nào muốn đời đời kiếp kiếp ở cùng nhau, hơn nữa, hai người này sao khác xa nhau quá vậy … một người vô cùng dịu dàng, một người lại vô cùng máu lạnh, hai người như vậy có thể ở cùng nhau sao ?

Tiểu nhị lắc đầu, chỉ cảm thấy thật khó tin, sau đó hừ một tiếng đi xuống lầu, chợt nghe người trong đại sảnh bàn luận.

“Ta chưa thấy qua ai mà không kiêng nể gì hết như vậy, trước mặt người khác mà cứ ôm ôm ấp ấp, lông tơ đều dựng hết cả lên …”

“Một công tử anh tuấn sao lại coi trọng một tên mù nhan sắc tầm thường như vậy ?”

“Ngươi biết cái gì, đó gọi là một người nguyện đánh, một người nguyện chịu, người ta tình đầu ý hợp, ngươi nghĩ có thể coi trọng người như ngươi ?”

“Các ngươi đều không biết thưởng thức, đừng thấy tiểu công tử kia dáng vẻ không được tốt, nhưng đặc biệt có khí chất, không biết ở trên giường là dạng người gì !”

“Ngươi nói chuyện nhỏ tiếng một chút, không thấy ánh mắt người kia sao, giống như có thể giết người vậy, dọa chết người ta …”

Cả đại sảnh lời to tiếng nhỏ, chỉ còn lại một góc không ai nhìn thấy, một người ngồi dựa trên ghế, cầm ly rượu nhấm nháp, nghĩ tới hai người vừa rồi, khóe miệng cong lên một nụ cười thú vị…

Trong phòng trên lầu hai, Hạ Thanh Phong và Hạ Thần Hi ngồi trong bồn tắm, Hạ Thanh Phong nhẹ nhàng chà lưng cho Hạ Thần Hi, thấy Hạ Thần Hi vẫn im lặng không nói, tiến lên đặt cằm trên vai, nhìn sườn bên mặt Hạ Thần Hi trầm tĩnh, lo lắng hỏi han.

“Hi nhi, còn đang nghĩ đến Hồng Phong Nhai sao ? Đừng lo, cho dù thật sự cháy sạch cái gì cũng không còn, cũng không thể thay đổi lời hứa của chúng ta …”

Hạ Thần Hi nhẹ nhàng lắc đầu, quay đầu nhìn Hạ Thanh Phong hơi cười, nói.

“Ta không cho rằng không có hai lá cây kia sẽ thay đổi điều gì, chỉ là cảm thấy, vì một truyền thuyết mà lãng phí nhiều thời gian quý giá của chúng ta như vậy, thật sự … thật sự rất đáng tiếc … đều là lỗi của ta, không nên nói với ngươi …”

“Hi nhi ngốc, chỉ cần ở cùng ngươi, dù làm gì cũng không lãng phí, đừng nghĩ nữa, xem như là du ngoạn đi, vui vẻ một chút, ta thích nhìn dáng vẻ vui vẻ của ngươi”

Hạ Thần Hi gật gật đầu, rồi lại nghe Hạ Thanh Phong nói.

“Hi nhi không phải nói muốn thành một nam nhân như ta sao? Hôm nay thỏa mãn nguyện vọng này của Hi nhi, cho Hi nhi ở phía trên …”

Hạ Thần Hi ngẩn ra, lập tức hiểu ý Hạ Thanh Phong, không khỏi đỏ mặt mở to hai mắt nhìn.

Ở phía trên hắn … sau đó giống Phong làm với mình sao ? Hạ Thần Hi không khỏi ảo tưởng dáng vẻ Hạ Thanh Phong ngâm khẽ, chỉ cảm thấy máu trong người cuồn cuộn, một khí nóng từ xoang mũi chảy xuống …

Hạ Thanh Phong vốn muốn chờ xem phản ứng của Hạ Thần Hi, kết quả còn chưa xem được lại thấy Hạ Thần Hi ngơ ngác sửng sốt nửa ngày, cuối cùng còn chảy máu mũi, đại khái đã đoán được Hạ Thần Hi nghĩ cái gì, không khỏi tựa vào vai Hạ Thần Hi nở nụ cười.

Hạ Thần Hi cảm giác được cái mũi khác thường, lập tức lấy tay xoa xoa, quả nhiên ngửi thấy mùi máu tươi, không khỏi xấu hổ muốn tìm cái lỗ chui xuống, lại bị Hạ Thanh Phong ôm lấy, bên tai Hạ Thanh Phong nhè nhẹ, trầm thấp khàn khàn nói.

“Xem ra Hi nhi rất mong chờ, vậy hôm nay Hi nhi ở trên, không thỏa mãn ta không được xuống giường, được không ?”

Hạ Thần Hi kích động, cuối cùng cũng có thể phản công, đáng tiếc mình nhìn không thấy, bằng không dáng vẻ Hạ Thanh Phong giống như mình vậy thì nhất định rất kinh diễm (kinh ngạc vì thứ gì đó quá đẹp), nhưng chỉ tưởng tượng thôi cũng đủ rồi, lại nghe được thanh âm kia …

Gật gật đầu, Hạ Thần Hi đã không còn chờ được nữa rồi.

Người nào đó ở phía sau Hạ Thần Hi giảo hoạt cười, cười đến mức khiến hoa có thể cũng xấu hổ tự sát …

Ban đêm, Hạ Thần Hi ngồi trên người Hạ Thanh Phong, mắt ngấn đầy nước, cắn thần, thỉnh thoảng than nhẹ một tiếng, sau đó vô cùng ấm ức mở miệng.

“Phong … ngươi gạt ta …”

Hạ Thanh Phong vẻ mặt vô tội, sau đó cũng dùng thanh âm cực kỳ vô tội nói.

“Ta đâu có lừa ngươi…” Nói xong, người ở dưới lên cao trào, lập tức nghe được một tiếng ngâm khẽ khiến máu người khác cũng sục sôi.

Một lát sau, tiểu bạch thỏ bị lừa nào đó thở gấp, tức giận nói.

“Ngươi nói cho ta ở trên !”

“Ngươi không phải đang ở trên sao ?”

Tiểu bạch thỏ mở miệng nhưng nửa ngày cũng không nói được, cho đến khi va chạm dưới thân truyền khắp tê dại thì mới bừng tỉnh.

“Ta… ta …”

Hạ Thanh Phong nở nụ cười, cười đặc biệt thuần khiết, ngay cả tiếng cười cũng mang theo sự thuần khiết.

“Ta nói cho ngươi ở trên, ngươi bây giờ không phải đang ở trên sao ? Ngươi cũng đồng ý với ta rồi, ta không thỏa mãn ngươi thì không thể xuống giường, hưởng thụ đi, đêm còn rất dài mà …”

Vì thế, tiểu bạch thỏ cũng hiểu mình đã bị đại lang lừa rồi bị ăn luôn, còn bị lừa một cách cam tâm tình nguyện, mừng rỡ gật đầu thẳng thừng, thật đáng giận, trực tiếp bạo phát.

“Phong ! Ngươi là kẻ lừa đảo ! Lưu manh ! Háo sắc … A …”

Lại vì thế, dần dần tiểu bạch thỏ bị lừa ở phía trên vô cùng hưởng thụ, nào có dáng vẻ không vui, đại lang phía dưới cuối cùng cũng có thể hưởng thụ, thật ra hắn cũng không cố ý muốn lừa tiểu bạch thỏ, chỉ là hắn ở trên động một tí thì toàn thân đau như nhũn ra, ăn tiểu bạch thỏ một lần hắn có thể đau không dậy được, nếu mình đến không được, lại muốn ăn, vậy để tiểu bạch thỏ của mình lên trên, sao lại không sớm nghĩ tới chuyện này, đúng là cách vẹn toàn đôi bên, hơn nữa lại còn được thấy dáng vẻ lớn mật hiếm có của tiểu bạch thỏ, aizz, lại càng yêu tiểu bạch thỏ này hơn rồi, kỳ thật được ăn hết không phải là hắn sao …

Bỏ đi bỏ đi, không cần suy nghĩ lung tung, vẫn là hưởng thụ thôi, đêm còn dài …

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s