Duy ái Thanh Phong – chương 74

Rừng hồng phong

Trưa ngày hôm sau, Hạ Thanh Phong mở cửa, thấy vẻ mặt đắc ý của Hạ Thanh Phong lộ ra mệt mỏi, và Hạ Thần Hi hai chân mềm nhũn bước ra.

Hạ Thanh Phong thay Hạ Thần Hi buộc tóc, ôn nhu thêm chút đáng thương gọi.

“Hi nhi…”

“Hừ !” Hạ Thần Hi quay đầu, không thèm để ý đến Hạ Thanh Phong, tuy rằng tối qua điên cuồng thiếu chút nữa quên chuyện bị lừa, nhưng sáng sớm thức dậy phát hiện toàn thân đau đến đứng không vững, mà một tiếng ‘Hi nhi’ kia của Hạ Thanh Phong làm y cảm thấy hắn nhất định là đã ăn no thỏa mãn, nghĩ đến liền tức giận.

Lúc này, Miêu Nhân chờ ngoài cửa đã lâu nghe thấy tiếng ấm ức của Hạ Thanh Phong, không khỏi cúi đầu nghẹn cười nói.

“Chủ tử, chuyện của Hồng Phong Nhai …”

Miêu Nhân đang định báo cáo, lại nghe Hạ Thanh Phong lạnh lùng nói.

“Không cần nói , trực tiếp đi.”

Nghĩ Hạ Thanh Phong hẳn là đã biết, tuy rằng không không hiểu vách núi bị cháy có gì đẹp, nhưng Miêu Nhân vẫn tuân lệnh .

“Vâng, thuộc hạ chuẩn bị xe”

Chờ Miêu Nhân rời khỏi, Hạ Thần Hi mới quay đầu, dáng vẻ không tình nguyện nhìn Hạ Thanh Phong hỏi.

“Nếu đã cháy hết thì đi làm gì ?”

Hạ Thanh Phong nhân cơ hội hôn lên môi Hạ Thần Hi một cái, sau đó không để ý Hạ Thần Hi chuẩn bị nổi bão, ôn nhu nói.

“Nếu không đi xác nhận sẽ không hết hi vọng, còn hi vọng, sau này nhớ tới sẽ canh cánh trong lòng, nếu như vậy chi bằng đi xem, xem rõ kết quả này”

Hạ Thần Hi cũng không muốn giận dỗi gì Hạ Thanh Phong, khôi phục thái độ như trước, cười gật gật đầu.

Hạ Thanh Phong cười ôn nhu nhìn Hạ Thần Hi, đột nhiên ánh mắt biến lạnh, lạnh giọng nói.

“Trốn trốn tránh tránh làm gì, có chuyện gì ra đây nói”

“Phong, ngươi nói chuyện với ai vậy ?”

Hạ Thần Hi nghi hoặc bắt lấy tay áo Hạ Thanh Phong, lại nghe thấy tiếng cười sang sảng từ đối diện truyền đến, sau đó một hơi thở xa lạ đến gần bọn họ.

“Công lực của công tử thật cao, Phương mỗ trốn chưa tới ba giây đã bị phát hiện, thật là hổ thẹn …”

Hạ Thanh Phong cười lạnh một tiếng, nhìn tuấn lãng nam tử một thân hoàng bào phong độ trước mắt nói.

“Ngươi cố ý để ta phát hiện, có ý đồ gì ?”

Hoàng y nam tử chắp tay thi lễ, gọn gàng dứt khoát cười nói.

“Tại hạ muốn cùng hai vị đi tới Hồng Phong Nhai”

“Không được”

Hạ Thanh Phong dùng hai chữ đơn giản từ chối người này, nghĩ cũng thật hay, vất vả lắm mới cùng Hạ Thần Hi tới được đây, chỉ muốn lưu lại kí ức của hai người, sao có thể để người vốn không quen biết đến quấy rầy.

“Nếu ta nói, ta có thể tìm được nơi Hồng Phong không bị thiêu hủy thì sao ? Hơn nữa không chỉ là một cây …”

Hai người Hạ Thanh Phong đang đi phía trước đồng loạt dừng lại, Hạ Thanh Phong nghiêng đầu lạnh lùng nhìn người nọ, chờ hắn nói tiếp.

“Ta biết một nơi ở Hồng Phong Nhai còn có hồng phong, nhưng ngoại trừ ta, không ai biết nó ở đâu. Chỉ cần hai vị đồng ý cho tại hạ đi chung, thì tại hạ đưa hai vị đi”

Nhìn vẻ mặt tươi cười của nam tử, Hạ Thanh Phong rất không thích, nhưng mà …

Nhìn Hạ Thần Hi, Hạ Thanh Phong lạnh lùng nói.

“Ngươi vì sao phải đi cùng chúng ta, nếu ngươi biết, thì tự mình đi đi”

Nam tử nhợt nhạt cười, không tiêu cự nhìn phía trước, nói.

“Ta ở đây đã nửa năm, đến Hồng Phong Nhai không dưới mấy mươi lần, chỉ vì tìm hai chiếc lá cây trong truyền thuyết, nhưng ta tìm hết cây này đến cây nọ, cũng không có lá nào giống lá nào, cho nên ba tháng trước tức giận đốt hết Hồng Phong Nhai, nhưng không bao lâu sau ta phát hiện ra một chỗ hồng phong khác, ta nghĩ là do ông trời giúp ta, cho nên ta đã thề tự cho mình thêm một cơ hội, nếu có người biết Hồng Phong Nhai đã biến mất mà vẫn muốn đi, ta nhất định phải dẫn bọn họ đến chỗ đó một lần, xem bọn họ có thể cởi bỏ nghi hoặc trong lòng ta không … nếu không thể, ta nghĩ ta có lẽ …”

Hạ Thanh Phong nghe ra người này đại khái muốn nói về câu chuyện cũ của một đoạn tình duyên đẹp, không còn tâm tình để nghe, ngắt lời nói.

“Được rồi, tình sử của ngươi không cần nói cho ta biết, đi thôi.”

Người nọ vừa nghe Hạ Thanh Phong đồng ý, lập tức lễ phép báo danh tính.

“Tại hạ Phương Mộc Tử”

Hạ Thanh Phong liếc mắt Phương Mộc Tử một cái, cảm thấy dường như đã nghe qua tên này ở đâu, nhưng hắn bây giờ không có tâm tình để quản người này, chỉ cần có thể tìm thấy hồng phong là được rồi, lại không nghĩ Hạ Thần Hi vui vẻ mở lời.

“Ta tên là … a ..”

Phương Mộc Tử hơi trợn mắt nhìn một màn trước mắt, không khỏi cảm thán, cảm tình của hai người này cũng tốt quá đáng mà … cho dù không cho người ta nói, cũng không nhất định phải dùng miệng để chặn, tốt xấu cũng có hắn là người ngoài mà …

Hạ Thanh Phong buông lỏng Hạ Thần Hi mặt đã đỏ bừng ra, nắm bả vai Hạ Thần Hi đi xuống lầu , dọc đường đi, còn có thể nghe được thanh âm vừa thẹn vừa giận của Hạ Thần Hi.

“Phong ! Ngươi sao có thể làm vậy trước mặt người ta ! Quá đáng …”

Phương Mộc Tử nhìn hai người phía trước ngọt ngào, trong lòng không khỏi chua xót, khi nào thì hắn và người nọ mới được như vậy, nhưng nghĩ lại rất không thể, người nọ cao ngạo vô cùng, nếu mình tùy tiện làm bừa, không chừng sẽ bị gãy mất một tay hoặc què luôn một chân, hắn đã tạo nghiệt gì mà để ý một con người như vậy chứ …

Hai người Hạ Thanh Phong đã lên xe, Phương Mộc Tử đi tới bên cạnh xe ngựa, lập tức cảm giác được hai hơi thở lạnh lẽo, ngồi ngoài đánh xe là hai hắc y nam tử, toàn thân phát ra khí lạnh, dáng vẻ hơn người, người như vậy mà đánh xe ? Xem ra thân phận hai người bên trong không đơn giản …

Phương Mộc Tử đẩy cửa xe, lập tức bị cảnh trước mắt làm khóe miệng run rẩy, cái xe ngựa lớn như vậy, bên trong lại là chiếc giường chiếm hơn một nửa, nhưng tất cả đều là màu đỏ, giờ phút này khi lên xe phải ngồi đối diện với tử y nam tử đang thay thuốc cho bạch y tiểu công tử, mà chuyện này không quan trọng, chuyện quan trọng là hắn phải ngồi ở đâu ? Ngồi lên ‘giường’ của người ta ?

Lúc này, Hạ Thanh Phong nghiêng đầu, ném một gối đệm hình tròn cho Phương Mộc Tử trước mặt, lạnh giọng nói.

“Tự mình tìm chỗ ngồi”

Phương Mộc Tử nhíu mi, có chút khó chịu, Phương Mộc Tử hắn có khi nào bị đối đãi như vậy đâu …

Lúc này Hạ Thần Hi nhợt nhạt cười, nói.

“Không sao, ngươi lên đây ngồi đi.” Nói xong, Hạ Thần Hi chuyển sang nhìn Hạ Thanh Phong, bất mãn nói “Phong, người ta có ý tốt đưa chúng ta đi tìm hồng phong, ngươi ít nhất cũng lễ phép một chút chứ”

Hạ Thanh Phong không thể phản bác Hạ Thần Hi, cho nên, chỉ có thể quay đầu lại, dùng ánh mắt lạnh lẽo có thể giết người nhìn thoáng qua Phương Mộc Tử, đã thấy Phương Mộc Tử đang ngồi bên cửa sổ, vẻ mặt thích thú phe phẩy cây quạt nhìn ra ngoài.

Phương Mộc Tử trong lòng vui vẻ, thì ra cái tên Phong gì đó vẻ ngoài lạnh lùng ở trước mặt tiểu tình nhân thì như một bé ngoan …

Hạ Thanh Phong buồn rầu, uy nghiêm ba mươi năm nay của hắn toàn bộ đều bị Hạ Thần Hi chỉnh chết rồi, bỏ đi, ai bảo hắn cam tâm tình nguyện …

“Khụ khụ khụ khụ …”

Nghe thấy  Hạ Thần Hi ho khan, Hạ Thanh Phong bỗng nhiên giật mình, lập tức đỡ Hạ Thần Hi thay y thuận khí, sau đó quay đầu lại quát Phương Mộc Tử.

“Đem ly nước bên kia lại đây cho ta !”

Phương Mộc Tử bị Hạ Thanh Phong đột nhiên quát sợ tới mức xém rớt cây quạt trong tay, nhìn thấy Hạ Thần Hi ho tới không thể thở được, cũng không để ý Hạ Thanh Phong không lễ phép với hắn, lập đưa nước đến tay Hạ Thanh Phong.

Hạ Thanh Phong đau lòng vỗ lưng Hạ Thần Hi, chờ Hạ Thần Hi dần trở lại bình thường, sau đó nâng Hạ Thần Hi dậy, đưa ly nước đến bên miệng Hạ Thần Hi.

“Hi nhi, uống nước…”

Hạ Thần Hi ho đến mặt đỏ bừng, cúi đầu uống nước, sau đó tựa vào lòng Hạ Thanh Phong chậm rãi thở.

“Phong, đừng lo lắng … chỉ ho một chút thôi mà …”

Hạ Thanh Phong không nói gì, chỉ dùng mặt vuốt ve tóc Hạ Thần Hi, một tay thay Hạ Thần Hi xoa ngực, hận không thể đem tất cả thống khổ mà Hạ Thần Hi chịu đựng lên hết trên người mình, cho dù hắn đã đau đến khó có thể gánh vác được nữa …

Phương Mộc Tử nhìn hai người, đột nhiên cảm thấy hai người này yêu rất tuyệt vọng, nhưng lại làm hắn rất ngưỡng mộ …

Hạ Thần Hi mệt mỏi ngủ trong lòng Hạ Thanh Phong, mà Hạ Thanh Phong chỉ lẳng lặng ôm lấy Hạ Thần Hi nhìn ngoài cửa sổ, một đường không nói gì, vài giờ sau, xe ngựa dừng lại.

“Chủ tử, tới rồi.”

“Ừm” Hạ Thanh Phong cúi đầu nhìn Hạ Thần Hi ngủ say, mặc dù không đành lòng, nhưng vẫn cúi đầu ở bên tai Hạ Thần Hi nói “Hi nhi, tới rồi, mau dậy đi”

Phương Mộc Tử xuống xe, trầm mặc nhìn vách núi đã bị cháy sạch, ngay cả trong không khí dường như vẫn còn thoảng mùi gỗ bị thiêu đốt.

Bên trong xe, Hạ Thanh Phong thấy Hạ Thần Hi vẫn chưa tỉnh, đành phải dùng tới chiêu kia, cúi đầu hôn lên môi Hạ Thần Hi, sau một hồi thăm cuối cùng cảm giác được ôn nhu đáp lại.

Phương Mộc Tử nội lực cao cường, tiếng động bên trong rơi hết vào trong tai, nghĩ cũng biết ở trong đang làm gì, cố gắng kìm nén, nửa giờ sau hai người kia triền miên xong rồi mới bước ra, thấy một trong hai người đánh xe lấy một chiếc xe lăn từ trong xe ra trước mặt Hạ Thanh Phong.

Hạ Thanh Phong vừa ngồi xuống, Hạ Thần Hi liền đứng ở sau cầm tay đẩy.

“Thiếu chủ, để thuộc hạ đẩy” Miêu Nhân nói.

Hạ Thần Hi cười lắc đầu.

“Hi nhi muốn đẩy thì để y đẩy đi, Hi nhi, lát nữa có mệt thì để Miêu Nhân đẩy, đừng miễn cưỡng”

“Ừm, sẽ không”

Hạ Thanh Phong quay đầu nhìn Hồng Phong Nhai rộng lớn không thua kém gì hoàng cung Đại Hạ bị cháy sạch chỉ còn lại vết tích bị cháy, không khỏi nhìn Phương Mộc Tử với cặp mắt khác xưa, thế nhưng chỉ vì chuyện cá nhân mà hủy đi một truyền thuyết trăm ngàn năm …

Phương Mộc Tử cảm giác được ánh mắt của Hạ Thanh Phong, quay đầu lại mỉm cười, nói.

“Mời ba vị đi theo ta”

Phương Mộc Tử đưa tay mời, sau đó đi phía trước.

“Hồng Phong Nhai có từ 1000 năm trước, nhưng mỗi hai trăm năm sẽ trải qua một kiếp nạn, nếu không bị sét đánh thì ngã đổ vì bão, nhưng dù là gì, chúng nó sẽ lại sinh trưởng lần nữa, về phần truyền thuyết kia, nghe nói 800 năm trước, có một đôi thiên thần bị giáng xuống trần, trải qua muôn đời luân hồi, kiếp kiếp chịu nỗi khổ trong tình yêu, không được chết già. Bọn họ ước định mỗi một kiếp đều phải viết lời thề trên hai chiếc lá hồng phong hoàn toàn giống nhau, đem cảm tình trọn kiếp không đổi của bọn họ nhắn lên trời cao, à nghe nói là vì chỉ có hai chiếc là hồng phong giống nhau mới có thể truyền đạt tới thần. Về phần truyền thuyết này làm sao tới được, không ai biết, nhưng sau đó nhiều đôi tình nhân cũng đến Hồng Phong Nhai này tìm hai chiếc lá giống như nhau trong truyền thuyết kia, tin rằng nếu tìm được thì có thể đời đời kiếp kiếp sống cùng nhau …” Phương Mộc Tử cười, như khinh thường loại truyền thuyết này “Chẳng qua, đến nay cũng không nghe đồn đã có người tìm được, mà đôi thiên thần chuyển thế gì đó có hay không, càng không ai biết, trên đời này, làm sao có thứ gì đó giống nhau như đúc, cho dù là diện mạo của cặp đôi song sinh, cũng có nhiều điểm khác nhau, lại càng không nói đến lá cây có gân mạch giống nhau …”

Hạ Thần Hi nghe Phương Mộc Tử nói, cười hỏi.

“Nếu tin là không có, vậy Phương công tử vì sao lại muốn đến ?”

Phương Mộc Tử nghe vậy, khóe môi hiện lên nét cười khổ.

“Một chữ tình này, ai có thể nói được rõ ràng, có nhiều lúc dù biết không có hy vọng, cũng muốn tin tưởng …”

“Chúng ta nhất định có thể tìm được”

Hạ Thần Hi buông nhẹ một câu, lại rất kiên định, giống như bọn họ nhất định tìm được vậy, Phương Mộc Tử có chút kinh ngạc, không biết tự tin của người nọ từ đâu mà đến, nhưng như vậy cũng không sao, ít nhất, hắn không đem tia hy vọng cuối cùng gửi gắm nhầm người.

“Hồng Phong Nhai này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, nhưng mọi người tới nơi này thường chỉ lo tìm lá cây, rất ít đi hết cả núi này, dù sao nơi này trước và sau khi bị đốt cũng không có gì khác nhau, ngoại trừ hồng phong cũng chỉ là hồng phong, cái gì cũng không có, nhưng tại hạ lại phát hiện, Hồng Phong Nhai hai bên tuy rằng đều là vách đá, trước mặt là vách núi đen, nhìn qua như một con đường chết, rồi có một ngày mưa to, nước mưa tập trung chảy về phía tay phải, lúc ấy tại hạ vừa vặn ở đây” Lúc này, bốn người đã đến dưới chân một vách đá cao trăm trượng, mà Phương Mộc Tử chỉ nhìn dưới chân mình.

Hạ Thanh Phong nhìn chỗ vách đá này, trụi lủi ngoại trừ cây cỏ cái gì cũng không có, mà Phương Mộc Tử lại chỉ vào vách đá trước mặt nói.

“Các ngươi có phát hiện, những tảng đá nhô ra trên bức tường này bình thường vốn nhìn không ra có gì khác lạ, nhưng lúc ấy dòng nước chảy dọc theo bên phải tảng đá này mà vào …”

“Có thể vào trong ?” Hạ Thanh Phong cũng hiểu được đôi chút, chẳng qua nhìn nửa ngày, cũng không phát hiện làm sao để vào.

“Được, nhưng xe lăn không vào được …” Phương Mộc Tử cười cười, đi đến bên phải tảng đá nhô ra, đưa tay dùng nội lực đẩy mạnh, một bức tường đá cao nửa thước lại bị đẩy vào, Hạ Thanh Phong nhíu mày nhìn bên trong, có một lối đi rất hẹp và rất tối.

Phương Mộc Tử đã đi vào, Hạ Thanh Phong và Hạ Thần Hi đi theo, Miêu Nhân theo đuôi phía sau.

Phương Mộc Tử lấy ống giữ lửa, chiếu sáng đường đi, vừa đi vừa nghiêng đầu cười nói.

“Lúc ấy tại hạ đã xem xét thật lâu, mới phát hiện trên tảng đá khe hở, trước kia hẳn có người đã từng vào đây, nói không chừng là hai thiên thần gì đó, ha ha …”

Hạ Thanh Phong ngửa đầu nhìn, phía trên chỉ có một khe nhỏ để ánh sáng luồng vào, nhìn hai bên không có dấu vết bị rìu đục, chắc là vì động đất và vân vân mà vỡ thành sơn động, cũng may có người phát hiện ra nơi này.

Đi một hồi lâu, cuối cùng nhìn thấy có ánh sáng chiếu vào, Hạ Thanh Phong nhẹ nhàng siết chặt tay Hạ Thần Hi nói.

“Hi nhi, tới rồi …”

Hạ Thần Hi hơi gật đầu, sau đó có chút khẩn trương hỏi.

“Phong, chân của ngươi đau không?”

Hạ Thanh Phong ngẩn ra, sau đó nở nụ cười.

“Hi nhi ngốc …”

Cuối cùng cũng ra khỏi khe núi, lập tức cảm giác có một trận gió lạnh thổi đến, mang theo mùi thơm ngát của cỏ cây, giương mắt nhìn lên, thế giới trước mắt chỉ có một màu đỏ, khi Hạ Thanh Phong nhìn cảnh sắc trước mắt cũng không có chút khiếp sợ.

Một rừng hồng phong nhìn không thấy điểm cuối, từng gốc cây hồng phong đều cao hơn mười thước, ít nhất cũng có mấy trăm năm tuổi, ánh mặt trời chỉ có thể len qua những khe hở của tầng tầng lá đỏ chiếu xuống, cho nên thế giới này chỉ có màu đỏ, lá đỏ đung đưa trên cành, lá đỏ bay lượn đầy trời, lá đỏ phủ kín mặt đất …

Hạ Thanh Phong nhìn hình ảnh như vậy, tiếc nuối nghĩ nếu Hạ Thần Hi có thể thấy nhất định sẽ rất vui vẻ …

Phương Mộc Tử đi vào rừng cây, đưa tay đón lấy một lá cây rơi xuống, cầm trong tay thưởng thức, sau đó cười nói.

“Lần đầu tiên vào đây, ta cũng sợ ngây người, nói vậy đây là rừng hồng phong có lâu đời nhất, nơi này bị vách núi vây quanh bốn phía nên tránh khỏi được kiếp nạn, cho nên còn đến ngày nay. Nếu trên đời thật sự có hai lá hồng phong giống nhau, ngoại trừ nơi này, không còn nơi nào có nữa …”

Hạ Thanh Phong nhíu mi, thản nhiên nói.

“Ở một cánh rừng lớn như vậy tìm hai chiếc là giống nhau quả thật có chút khó, ngươi đã tìm chưa ?’

Phương Mộc Tử khẽ lắc đầu, nói.

“Ta đã từng nỗ lực tìm, nhưng …lá ở đây ít nhất cũng ngàn vạn, ta không có bản lĩnh tìm ra hai chiếc lá giống nhau ở một nơi lớn như thế này…”

Hạ Thanh Phong lúc này cũng hiểu được, đừng nói nơi này có bao nhiêu gốc cây có hàng ngàn năm lịch sử, trên những cây bình thường tìm được hai chiếc lá gần như nhau đã đủ khó … giống nhau như đúc … cho dù chờ bọn họ thật sự tìm được, có thể cũng phải vài thập kỉ rồi …

Nhưng mà hai người họ sao có nhiều thời gian như vậy, nếu bây giờ nói từ bỏ, Hi nhi sẽ nghĩ gì …

“Phong ? Thật sự tìm không thấy sao ?”

Nghe thấy thanh âm thất vọng của Hạ Thần Hi, Hạ Thanh Phong ôn nhu cười nói.

“Còn chưa tìm, sao có thể nói tìm không thấy … đi thôi, nói không chừng sẽ tìm được…”

Hạ Thanh Phong vừa muốn ôm Hạ Thần Hi đi, phía sau lại đột nhiên truyền đến tiếng của Miêu Nhân.

“Chủ tử, thuộc hạ đã đem xe lăn vào rồi”

Hạ Thanh Phong thấy xe lăn ở sau người thật, còn có áo choàng, không khỏi vừa lòng cười.

“Ngươi thật sự có lòng …”

“Phương công tử không phải nói xe lăn không vào được sao ?”

Nghe thấy nghi hoặc của Hạ Thần Hi, Phương Mộc Tử lại đột nhiên hiểu rõ, Hạ Thanh Phong vừa khoác áo choàng cho Hạ Thần Hi vừa nói.

“Là từ vách đá đi lên …” Hạ Thanh Phong đang nói, lại bỗng nhiên im lặng, Hạ Thần Hi nghi hoặc hỏi.

“Phong, ngươi sao vậy ?”

“Không có gì, được rồi, đi thôi …” Hạ Thanh Phong khoác xong áo choàng cho Hạ Thần Hi, cúi đầu hôn trán Hạ Thần Hi một cái, sau đó xoay người ngồi trên xe lăn.

Hạ Thần Hi cười, đẩy xe lăn chậm rãi đi về phía trước, mà trên xe lăn, Hạ Thanh Phong nghiêm mặt nhìn hai tay của mình, không có biểu tình gì …

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s